Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kết thúc ca đêm, tôi bắt taxi đến quán ăn vỉa hè.
Bữa tiệc của Tần Ngộ và nhóm bạn đang diễn ra vô cùng sôi nổi.
Cô bạn thân Lâm Khê mặc chiếc váy cổ chữ V sâu, ngồi sát bên cạnh anh, mặt đỏ bừng.
“Niệm Niệm, đến rồi à, mau ngồi xuống đi.” Lâm Khê đon đả chào tôi.
Nhìn mấy xiên th!t nướng ít ỏi còn sót lại trên bàn tiệc bừa bãi, tôi ngượng ngùng nói lời xin lỗi.
“A Ngộ, em muốn ăn xúc xích của anh.” Lâm Khê liếc mắt đưa tình nhìn Tần Ngộ.
Tần Ngộ ân cần bẻ xiên xúc xích đưa đến tận miệng cô ta.
“Không chịu đâu, người ta không ăn phần trên, muốn ăn phần dưới của anh cơ.”
Khoảnh khắc đó, mọi người trong bàn tiệc đều cười ồ lên, tôi lúng túng cười theo một cách gượng gạo.
Tần Ngộ và Lâm Khê nhìn tôi, cười vô cùng khoái chí.
Nhưng về sau, khi tôi hiểu ra ý nghĩa của câu nói ấy.
Cả hai bọn họ lại bật khóc.
1.
Sau tràng cười, Tần Ngộ và Lâm Khê vẫn là tâm điểm của bữa tiệc.
Còn tôi, bạn gái danh chính ngôn thuận của Tần Ngộ, dường như trở thành một người vô hình trong suốt buổi.
“Anh Ngộ, phúc lớn quá nhỉ, bạn gái dáng đẹp thế này cơ mà.”
Tôi vô thức nhìn xuống vóc dáng phẳng lì của mình.
Ánh mắt liếc qua thấy vẻ mặt tận hưởng của Lâm Khê.
Tôi biết, chắc lại có người nhận nhầm Lâm Khê là bạn gái của Tần Ngộ rồi.
Suy cho cùng, kể từ khi Lâm Khê gặp Tần Ngộ ở căn hộ của tôi.
Hai người họ cứ như cặp song sinh dính liền, luôn quấn lấy nhau.
Khi tôi bị cúm sốt cao không dứt, anh đang bận đi chọn kiểu làm móng cho Lâm Khê.
Khi tôi đ/au bụng kinh c/ầu x/in anh đưa đi b/ệnh viện, anh vì sợ Lâm Khê h/oảng s/ợ khi trời mưa sấm chớp mà bỏ mặc tôi bên lề đường.
Khi tôi bưng bô đổ bô cho mẹ anh lúc bà ốm, anh đang cùng Lâm Khê đi khắp chân trời góc bể để theo đuổi ước mơ.
Mỗi lần ăn uống, mỗi buổi tụ tập, người anh mang theo bên mình luôn là Lâm Khê.
Chứ không phải tôi.
Lúc mới đầu, khi bị nhận nhầm, bạn bè anh sẽ giải thích giúp tôi.
Dần dần, Tần Ngộ và Lâm Khê đều tỏ vẻ hưởng ứng, nên chẳng còn ai lên tiếng nữa.
Đột nhiên, một luồng chua xót dâng lên tận cổ họng.
Tối nay tăng ca quá bận, bỏ lỡ bữa cơm, cái dạ dày không biết điều của tôi lại bắt đầu nổi lo/ạn.
Tôi hoảng lo/ạn tìm cốc, có người bên tay phải đưa cho tôi một ly nước ấm.
Luồng hơi ấm áp trôi xuống bụng, nỗi chua xót không biết từ dạ dày hay từ trong tim trào dâng đã được kìm nén lại.
“Anh Ngộ, kể cho anh em nghe xem anh với chị dâu quen nhau thế nào đi?”
Tần Ngộ cười cười: “Cậu đấy, đừng có nhiều chuyện như thế.”
Thế nhưng người kia vẫn không thỏa mãn, cầm ly bia đi đến bên cạnh Lâm Khê.
“Chị dâu, anh Ngộ không nói thì chị kể cho anh em nghe đi, anh Ngộ đã theo đuổi chị thế nào.”
Lâm Khê liếc nhìn ly chất lỏng màu vàng sủi bọt kia.
Ủy khuất nhìn Tần Ngộ.
Tần Ngộ đẩy ly bia ra thay cô ta, rồi kéo mạnh tôi lại.
“Nhầm rồi, người anh em, đây mới là chị dâu của cậu.”
Người mời rư/ợu mặt mày đầy vẻ x/ấu hổ.
Lâm Khê tinh nghịch chào người đó: “Tôi là bạn thân của Diệp Niệm, cô ấy tăng ca về muộn nên A Ngộ đưa tôi đến trước, dù sao mọi người cũng đều là bạn bè cả mà.”
Ngay cả khi Tần Ngộ đang nắm tay tôi, khoảng cách giữa tôi và anh vẫn xa cách hơn so với anh và Lâm Khê.
Người kia ngại ngùng nhìn tôi: “Chị dâu, xin lỗi chị, em có mắt không tròng, nhận nhầm người, em tự ph/ạt ba ly.”
Ực ực, ba ly rư/ợu trôi xuống, mặt người kia đỏ bừng vì x/ấu hổ.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Tần Ngộ đã nhét ly bia đầy ắp vào tay tôi.
“Uống đi, cậu thẳng tính đấy, mọi người đều là anh em, là lỗi của anh và chị dâu cậu, để bọn anh xin lỗi cậu.”
Tôi nắm ch/ặt ly rư/ợu, cơn đ/au từ đáy dạ dày khiến tay tôi không ngừng r/un r/ẩy.
Tần Ngộ uống cạn ly rư/ợu, lặng lẽ nhìn tôi.
“Uống đi, Niệm Niệm, Lâm Sướng vì muốn xin lỗi em mà đã uống 3 ly, em chỉ cần uống ly này thôi.”
Ngước mắt nhìn người đang mang danh nghĩa bạn trai của tôi.
Nhìn những ánh mắt đang xem kịch vui ở bàn, tôi mấp máy môi, định cắn răng uống cạn ly rư/ợu.
“Ôi chao, chắc Niệm Niệm không khỏe đâu, để em uống thay chị ấy.”
Ly rư/ợu bị Lâm Khê gi/ật lấy.
Ly rư/ợu còn chưa chạm đến môi cô ta, Tần Ngộ đã chặn lại.
Anh hành động quá mạnh khiến ly rư/ợu đổ hết lên người Lâm Khê.
“Em làm cái gì vậy, sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi đấy.”
Lâm Khê khó xử nhìn anh: “Chẳng phải em không muốn anh khó xử sao, A Ngộ, người em ướt hết rồi.”
Ngựk Lâm Khê phập phồng, đường cong càng thêm gợi cảm.
Không ít ánh mắt cứ dán ch/ặt vào người cô ta.
“Cởi áo ra đưa cho cô ấy.”
Nghe tiếng quát gi/ận dữ của anh, tôi bàng hoàng.
2.
“Cởi ra, nếu không phải tại cô thì sao áo Lâm Khê lại ướt?”
Tần Ngộ như biến thành một người khác, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Anh nắm ch/ặt cổ tay tôi, cổ tay tôi lập tức đỏ ửng lên.
“Tần Ngộ, bên trong em mặc áo hai dây, em không thể cởi được.”
Tôi đỏ mặt nói khẽ câu này.
“Cô thì phẳng như cái thớt ấy, chẳng ai nhìn đâu, cởi mau.”
Nhìn đôi mắt đầy lửa gi/ận của anh và Lâm Khê đứng phía sau giả vờ khuyên anh đừng nóng gi/ận.
Tôi đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Khi khuy áo chỉ còn lại một chiếc, áo bị người khác giữ ch/ặt từ phía sau.
“Anh Ngộ, chuyện bé tí thôi mà, em có áo đây, đưa cho bạn của chị dâu mặc đi.”
Người này tôi biết, là bạn cùng phòng đại học của Tần Ngộ, Cảnh Lam.
Nghe thấy cách gọi “bạn của chị dâu”, nụ cười trên môi Lâm Khê biến mất.
“Mặc vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Tần Ngộ ân cần khoác áo cho Lâm Khê, giúp cô ta chỉnh lại mái tóc.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook