Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Được rồi, đợi tiệc đầy tháng xong xuôi, con mau làm thủ tục đi.”
“Chuyển công ty đó cho em trai con càng sớm càng tốt, đợi cháu trai ta lớn lên, nó sẽ quản lý.”
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Bố à, bố tưởng nó là cháu ruột của bố thật sao?”
Nói đoạn, tôi ra hiệu cho vài vệ sĩ phát những bản sao kết quả xét nghiệm ADN đã chuẩn bị sẵn.
Trước khi đến, tôi đã đặc biệt photo ra ba trăm bản.
Khách khứa tại hiện trường gần như mỗi người một bản.
Ngay cả Trương Hiểu Lệ và đám người đó cũng có.
“Cái này… cái này nói là đứa trẻ không có qu/an h/ệ huyết thống với Tôn Tiến Đông?”
“Vậy nghĩa là đứa bé không phải con đẻ của nó sao?”
Mọi người cầm tờ xét nghiệm xì xào bàn tán.
Âm thanh ngày càng lớn, dần dần tạo thành một cơn bão vô hình.
Còn Trương Hiểu Lệ và đám người kia, giống như con thuyền nhỏ đang ở tâm bão, chực chờ lật úp.
Ai nấy đều lộ vẻ k/inh h/oàng.
Bản thân Tôn Tiến Đông lúc đầu còn không hiểu tờ xét nghiệm có ý nghĩa gì.
Sau khi nghe mọi người bàn luận, cuối cùng cũng hiểu ra.
“Hiểu Lệ, đứa bé không phải con của anh sao?”
“Thế là cô đẻ với thằng nào?”
“Đồ đàn bà khốn nạn, cô dám cắm sừng tôi?”
Nó kinh ngạc nhìn Trương Hiểu Lệ, càng nói sắc mặt càng dữ tợn.
Bố tôi cũng kích động nhảy dựng lên.
“Được lắm Trương Hiểu Lệ, mày dám làm chuyện có lỗi với nhà họ Tôn này!”
“Trời ơi, cháu đích tôn của tôi ơi, cháu tôi mất rồi!”
Nói rồi ông ta ngồi bệt xuống đất bắt đầu gào khóc.
Trương Hiểu Lệ sau cơn hoảng lo/ạn ban đầu, đột nhiên trấn tĩnh lại.
“Mọi người đừng tin nó, tất cả là nó bịa đặt đấy!”
“Đứa bé chính là con của tôi và Tiến Đông!”
Cô ta chỉ tay vào tôi gào lên: “Đều là nó cố tình ly gián! Tôn Sở Tình, chị thật đ/ộc á/c, dám vu khống tôi!”
Cô ta vừa nói xong, hiện trường lập tức im lặng.
Nhiều người bắt đầu nghi ngờ.
Tôn Tiến Đông và bố tôi cũng như vớ được cọc, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
“Đúng đúng, chắc chắn là mày làm giả đúng không?”
“Chị, sao chị có thể làm thế, đây chẳng phải là làm nh/ục danh dự của em sao?”
Tôn Tiến Đông nhìn tôi, vẻ mặt đ/au lòng.
“Mày dám làm chuyện như vậy, xem tao trị mày thế nào!”
Bố tôi lại bắt đầu đe dọa, nhưng trên mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Bố mẹ Trương Hiểu Lệ cũng bắt đầu chất vấn tôi.
“Chị của Tiến Đông à, cô làm thế là h/ủy ho/ại danh dự của con gái tôi đấy.”
“Mau xin lỗi con gái tôi đi, nếu không chúng tôi kiện ra tòa đấy!”
“Nhìn xem cô làm lo/ạn tiệc đầy tháng của đứa bé kìa, uổng công cô là cô của nó!”
Tôi thở dài một hơi, rồi vỗ tay.
Vài vệ sĩ của tôi liền phát đi bản sao giấy chứng sinh của đứa bé đã chuẩn bị từ trước.
Lại là mỗi người một bản.
“Đây là giấy chứng sinh, ghi nhóm m/áu đứa trẻ là nhóm A.”
“Mà nhóm m/áu mẹ nó là nhóm B, Tôn Tiến Đông là nhóm O.”
“Theo lý thuyết, đứa trẻ chỉ có thể là nhóm O hoặc nhóm B, không thể nào là nhóm A.”
Nghe tôi giải thích xong, những vị khách lúc nãy còn nghi hoặc đều lộ vẻ bừng tỉnh.
“Trương Hiểu Lệ, giấy này tôi không thể làm giả được chứ?”
“Nếu cô dám không thừa nhận, thì lấy bản gốc ra cho mọi người xem đi!”
Tôi nhìn chằm chằm vào Trương Hiểu Lệ.
Trương Hiểu Lệ tái mặt, vẻ mặt hoảng lo/ạn tột độ.
“Ngoài ra, có cần tôi cho mọi người biết bố ruột của đứa bé là ai không?”
Tôi đột nhiên lớn tiếng hỏi.
“Sao chị biết?” Trương Hiểu Lệ kinh ngạc, buột miệng thốt lên.
Hiện trường im phăng phắc, rồi bùng n/ổ.
Mọi người đều nhìn Trương Hiểu Lệ bằng ánh mắt kỳ dị.
Trương Hiểu Lệ cuối cùng cũng hoàn h/ồn, hiểu mình đã lỡ lời.
Liền vội vàng lắc đầu xua tay: “Không, tôi không có, mọi người đừng tin nó…”
“Đồ đàn bà khốn nạn, mày dám thật sao!”
Tôn Tiến Đông đột nhiên phát đi/ên, t/át Trương Hiểu Lệ ngã lăn ra đất.
“Anh dám đá/nh tôi? Tôn Tiến Đông, tôi liều mạng với anh!”
Trương Hiểu Lệ sau cú sốc ban đầu, vậy mà bắt đầu phản kháng, xông vào cấu x/é với Tôn Tiến Đông.
Thậm chí cô ta còn hung dữ hơn cả nó, nhanh chóng chiếm thế thượng phong.
“Đồ đàn bà thối tha, mày còn dám đá/nh tao à?”
Bố tôi cũng lao vào trận chiến.
“Chúng mày dám đá/nh con gái tao!”
Ngay lập tức, bố mẹ Trương Hiểu Lệ cũng bị cuốn vào.
Mẹ cô ta dù đang bế đứa bé nhưng cũng liều mạng dùng chân đ/á bố tôi và Tôn Tiến Đông.
Lão Vương Đại Hổ đang ngồi xổm cạnh tôi cũng chực chờ nhảy vào.
“Sao, anh cũng muốn lên đó à?” Tôi hỏi hắn.
Hắn ngẩn người, rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi vậy, cũng không biết trả lời thế nào.
“Tôi có thể cho anh lên, nhưng anh biết mình nên đá/nh ai không?” Tôi hỏi tiếp.
Vương Đại Hổ lại ngẩn ra, càng thêm ngơ ngác.
“Đương nhiên anh cũng có thể không lên, vậy thì chúng ta tiếp tục tính sổ!”
Tôi nhấn mạnh giọng.
Vương Đại Hổ lập tức nhìn tôi đầy kinh ngạc: “Chúng… chúng ta tính sổ?”
“Đúng thế, anh tưởng tôi dễ dàng bỏ qua cho anh thế sao?” Tôi cười lạnh: “Ngoài ra, bố ruột của đứa bé là anh đúng không? Có cần tôi nói ra không?”
Hai vệ sĩ lập tức kh/ống ch/ế ch/ặt lấy hắn.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook