Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ấy dừng lại, góc này chính là khoảnh rừng nhỏ mà trường trồng. Lúc này mặt trời lặn về tây, cả vầng thái dương biến thành màu cam đỏ chói mắt. Giống như một lòng đỏ trứng muối b/éo ngậy treo trên bầu trời, trong khoảnh khắc cứ ngỡ như đã trở về mùa hè vô tư lự năm ấy.
Thành Ngọc nói: "Sư nương của em cũng thích ăn kẹo này."
Mùa hè năm đó, khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi trước khi bắt đầu giờ tự học buổi tối. Tôi và Thành Ngọc mỗi người đi dạo trên sân tập, trong tay nắm một nắm kẹo, là thứ tình cảm thiếu niên ngọt đến mức phát ngấy.
Tôi hít hít mũi, cố gắng kìm nén nước mắt ngược trở vào.
"Thầy ơi, em rộng lượng lắm, không ngại thầy nhớ về sư nương đâu. Nhưng mà, em cũng có thể giống như sư nương, mãi mãi ở bên cạnh thầy."
Thành Ngọc không nói gì, anh xoa đầu tôi.
Tất cả mọi người đều biết tôi đang theo đuổi Thành Ngọc.
Bạn cùng phòng ngầm hiểu ý mà không còn hỏi tôi tại sao mỗi tối về muộn, thậm chí có những đêm còn không về.
Đúng vậy, không sai, tôi đã dọn đến nhà Thành Ngọc ở.
Việc này cần một quá trình tuần tự từng bước. Đầu tiên, mỗi ngày tôi đều đi đón Thành M/ộ Bạch giúp Thành Ngọc. Dù sao cũng sắp đến kỳ cuối, người tìm anh sửa luận văn, tăng học phần nhiều vô kể. Thành Ngọc bận đến mức không kịp thở, tôi liền thuận nước đẩy thuyền nhận luôn công việc đưa đón Thành M/ộ Bạch đi học.
Tiện thể, giúp anh nấu bữa cơm.
Bạn đừng nói, lúc Thành Ngọc về tôi vừa hay tháo tạp dề. Dáng vẻ gọi hai cha con họ rửa tay ăn cơm đúng là có hương vị của gia đình, ngay cả Thành Ngọc cũng có những khoảnh khắc ngẩn người.
Đợi ăn cơm xong là gần tám giờ, tôi lại kèm Thành M/ộ Bạch làm bài tập, cố tình kéo dài thời gian. Đến mười giờ, Thành Ngọc cũng ngại không muốn đuổi tôi về nữa.
Ban đầu tôi ngủ trên ghế sofa, sau đó anh dứt khoát dọn dẹp một phòng ngủ cho tôi ở.
Chỉ tiếc là Thành Ngọc tình cảm chậm chạp, cô gái dâng tận cửa cũng không thèm.
Có những lúc tôi cố tình thổi hơi vào tai anh, cắn môi kéo dài âm cuối gọi anh là thầy Thành.
Đối với điều này, Thành Ngọc bày tỏ rằng tôi rất bận, tôi không rảnh.
Còn nhớ những cuốn sách anh m/ua không? Cuốn nào Thành Ngọc cũng bọc bìa cẩn thận, ăn cơm xong là chong đèn đọc sách, mức độ chăm chỉ còn đuổi kịp cả kỳ thi đại học.
Tôi không nói chuyện được với anh, liền làm thân với Thành M/ộ Bạch.
Xoa cái đầu nhỏ của thằng bé hỏi nó có muốn có mẹ không.
Thành M/ộ Bạch vẫn đang vật lộn với bài toán, nhưng nghe thấy câu hỏi của tôi liền hào hứng vỗ tay: "Dạ muốn, dạ muốn ạ!"
Ngày hôm nay là ngày giỗ của "tôi".
Tôi mang theo hoa tươi đến tảo m/ộ cho chính mình, nói thật, cảm giác khá là vi diệu.
Bây giờ chú trọng tế bái văn minh, mỗi năm Thành Ngọc đều m/ua vài bó hoa tươi và một miếng bánh kem sô-cô-la nhỏ.
Đúng vậy, anh ấy vẫn nhớ sở thích của tôi.
Tôi nhìn ảnh của mình cũng có chút buồn bã, Thành Ngọc thì khỏi phải nói. Anh trầm cảm từ sáng đến giờ, đã tròn năm sáu tiếng đồng hồ không nói một lời.
Tôi cũng muốn tỏ ra sâu sắc, nhưng đối diện với chính mình thì thật sự không diễn nổi nữa.
"Thầy ơi, con người luôn phải nhìn về phía trước."
Thành Ngọc chớp mắt đầy mơ hồ, đưa tay sờ lên bia m/ộ từ trên xuống dưới.
"Thầy cũng muốn nhìn về phía trước, nhưng cứ nhắm mắt lại là cô ấy lại ở trong đầu thầy. Nhớ một người là một loại thói quen, em không cần cố ý hồi tưởng lại dáng vẻ của người đó, cô ấy đã thấm sâu vào từng chút một trong cuộc sống của em rồi."
Tôi nắm lấy tay anh, mới phát hiện tay Thành Ngọc lạnh ngắt, anh đang r/un r/ẩy.
"Thầy không cần quên, thầy chỉ cần chấp nhận. Để một người khác đến lấp đầy tất cả những gì cô ấy để lại."
Tôi thăm dò đan mười ngón tay vào tay anh.
"Người đó có thể là em."
Thành Ngọc không rút tay ra, anh chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra cuối cùng tôi cũng đã lay động được trái tim của Thành Ngọc.
Trên đường về trời đầy mây đen, xem chừng sắp có mưa.
Trực giác bẩm sinh của phụ nữ khiến tôi thấp thỏm không yên, tôi cứ có cảm giác sắp xảy ra chuyện gì đó.
Quả nhiên, xe đi được nửa đường thì mưa như trút nước.
Cơn mưa xối xả làm mờ tầm nhìn, cần gạt nước hoạt động hết công suất cũng chỉ nhìn thấy một phạm vi nhỏ. Tình trạng đường xá thế này dễ xảy ra t/ai n/ạn nhất.
Thành Ngọc vốn dĩ luôn bình tĩnh, mặc dù tim tôi đã treo lên cổ họng, anh vẫn kiên nhẫn an ủi tôi.
Anh vỗ vỗ mu bàn tay tôi, tuy không nói gì, nhưng nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay anh vẫn khiến tôi trấn tĩnh lại.
Nhưng t/ai n/ạn vẫn xảy ra, có một chiếc xe nhỏ đ/âm vào đuôi xe chúng tôi.
Đường trơn trượt, Thành Ngọc không giữ vững tay lái nên đ/âm sầm vào cột điện.
Phanh gấp.
Đầu anh đ/ập mạnh vào vô lăng, m/áu tươi nhanh chóng rỉ ra từ thái dương, nhuộm đỏ cả gương mặt anh.
Tôi kinh ngạc đến mức đứng hình tại chỗ, đợi đến khi định thần lại mới nghĩ đến chuyện báo cảnh sát. Vội vàng cầm điện thoại gọi, nhưng lại hoảng lo/ạn đến mức không thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Trong cơn hoảng lo/ạn, có người nắm lấy tay tôi.
Thành Ngọc khóe miệng nở nụ cười, đôi mắt dịu dàng cũng mang vẻ cười.
Anh nói: "Bạch Tuyết, em đừng sợ, anh không sao đâu."
Giống như đang nói mớ, giọng nói nhỏ xíu cố chấp gọi.
"Bạch Tuyết, đừng sợ."
"Bạch Tuyết, anh ở đây."
"Bạch Tuyết, đừng đi."
Nước mắt tôi cuối cùng không kìm được mà vỡ đê.
Thành Ngọc bị thương không nặng, tuy phải kh//âu hơn hai mươi mũi, nhưng quan sát một đêm là có thể xuất viện.
Chương 15
Chương 7
Chương 9
10
11
Chương 10
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook