Mười năm sau ngày tôi chết

Mười năm sau ngày tôi chết

Chương 4

06/08/2026 23:06

"Không chịu đâu, chị nhìn giống dì hơn." Thằng bé cọ cọ vào lòng tôi, cảm thán: "Dì ơi, dì thân thiện quá đi mất."

Đồ ngốc, sao lại không thân thiện cho được? Tôi chính là mẹ của con đây này!

Tôi dắt Thành M/ộ Bạch về nhà. Thằng bé tuy học không giỏi, nhưng cũng chăm chỉ giống hệt tôi.

Tôi quan sát nó một lúc, phép cộng trừ nhân chia trong phạm vi một trăm mà nó loay hoay mất nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn ra đáp án sai.

Đúng là giống tôi như đúc, dù nỗ lực nhưng chẳng tích sự gì.

Thành M/ộ Bạch đang làm bài tập, tôi tranh thủ lúc này nấu bữa tối.

Nó làm bài được một nửa thì ngửi thấy mùi thơm, liền chạy tót vào bếp.

"Dì ơi, món dì nấu thơm quá đi!"

Sao mà không thơm cho được, tôi sống hơn hai mươi năm, món tủ nhất chính là th!t kho tàu. Đã đạt đến trình độ thượng thừa, ai nhìn thấy mà chẳng nhỏ dãi cơ chứ.

Đợi cơm nước xong xuôi bày lên bàn, Thành Ngọc cũng về. Anh mang theo hơn mười cuốn sách, bọc trong vải, vẻ mặt căng thẳng cất vào phòng ngủ.

Thấy tôi nấu cơm, anh hơi ngẩn người, rồi tự mình gắp th!t kho tàu ăn.

Tôi trốn trong bếp, tận mắt nhìn thấy anh dùng tay áo lau nước mắt rồi mới bước ra ngoài.

"Có ngon không thầy Thành?"

"Tay nghề này của em, mở quán cơm cũng chẳng thành vấn đề gì nữa rồi."

Tôi cắn đầu đũa, nhìn hai cha con họ như hổ đói vồ mồi, chẳng mấy chốc đã quét sạch đống thức ăn trên bàn.

Thầm cảm thán, trong nhà mà không có chủ nhân là phụ nữ thì đúng là không xong mà. Thành Ngọc nấu ăn thanh đạm quá mức, sắp khiến M/ộ Bạch ăn đến trầm cảm luôn rồi.

"Thầy Thành, bao nhiêu năm rồi, thầy không nghĩ đến việc tìm người mới sao?"

Thành Ngọc nghe vậy ngẩng đầu lên, tôi cảm giác anh đang nhìn mình, nhưng trong đôi đồng tử màu hổ phách ấy chẳng có biểu cảm gì, nhất thời khiến tôi không thể đoán thấu.

"Không có." Anh khựng lại một chút, "Sự tốt đẹp của vợ thầy khiến thầy không thể nhìn thấy bất kỳ ai khác nữa."

Tôi khóc.

Vì cảm động đấy.

"Sự tốt đẹp của sư nương, em có thể học theo mà." Tôi chống cằm, cười hì hì hỏi anh: "Thầy bận rộn thế này, luôn cần một người chăm sóc M/ộ Bạch chứ, phải không?"

Thành M/ộ Bạch bưng bát, nhìn tôi rồi lại nhìn Thành Ngọc hai vòng, nhỏ giọng hỏi: "Bố ơi, con sắp có mẹ rồi ạ?"

Thành Ngọc bảo nó đừng nói linh tinh, rồi quay sang bảo tôi nếu rảnh rỗi như vậy thì đi viết luận văn đi.

Haizz, bao nhiêu năm rồi mà người đàn ông này vẫn không biết cách thương hoa tiếc ngọc.

Tôi theo đuổi được anh một lần thì sẽ theo đuổi được lần thứ hai. Người ta có câu, đàn ông cứng rắn sợ phụ nữ đeo bám, tôi chính là kẻ đeo bám dai dẳng nhất đây.

Thứ Bảy, Thành Ngọc có buổi họp lớp cấp ba, tôi mặt dày mày dạn đi theo. Bất ngờ là anh không hề từ chối.

Vì đã nhiều năm không về trường cũ, nên lần này lớp trưởng đứng ra sắp xếp để mọi người cùng quay lại trường xưa.

Nhắc đến chuyện này, tôi cũng vô cùng xúc động, dù sao tôi cũng chính là quen Thành Ngọc ở đây, theo đuổi anh ráo riết, cuối cùng mới ôm được mỹ nhân về.

Có lẽ thấy Thành Ngọc đ/ộc thân đã lâu, nay bên cạnh đột nhiên có thêm một cô gái nên ai nấy đều xì xào bàn tán. Thậm chí có người còn xúi giục lớp trưởng ngồi xuống cạnh tôi. Tôi nhìn anh ta, chỉ cảm thấy năm tháng thật chẳng tha cho ai, chàng trai có mái tóc dày dặn ngày nào, giờ nhìn lại đã thấp thoáng dấu hiệu hói đầu.

"Đúng là người so với người chỉ tổ tức ch*t. Thành Ngọc hồi đi học đã có khối người thích, giờ già rồi vẫn còn hút mấy cô bé trẻ trung. Em là sinh viên của cậu ấy đúng không, tên Tần Nhu nhỉ?"

Sự si tình của Thành Ngọc vốn nổi tiếng trong giới bạn học. Những năm qua, người khuyên anh tìm người mới không ít, kẻ liếc mắt đưa tình cũng nhiều, nhưng đều bị anh lặng lẽ chặn đứng, trông chẳng khác nào người đã đi tu. Đột nhiên anh dẫn một cô gái tới dự họp lớp, tự nhiên sẽ thu hút những ánh nhìn dò xét từ người khác.

Tôi thản nhiên đáp: "Vâng ạ."

Lớp trưởng lộ ra vẻ mặt đã hiểu rõ.

"Thằng nhóc đó là khúc xươ/ng cứng đấy, nghe chú khuyên một câu, tập trung học hành là quan trọng nhất."

Tôi lắc đầu: "Chú chưa nghe câu này sao? Học tập và tình yêu phải nắm chắc cả hai tay, qua cái thôn này là chẳng còn cái cửa tiệm này nữa đâu. Cháu không đảm bảo được kiếp này còn có thể gặp được người tuyệt vời như thầy Thành nữa hay không."

Lớp trưởng giơ ngón tay cái với tôi, rồi phủi mông đứng dậy, khoác vai Thành Ngọc thì thầm to nhỏ gì đó. Người kia quay đầu nhìn tôi một cái, tôi đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ. Sau này Thành Ngọc bảo tôi cười trông như bông cúc thành tinh vậy.

Có lẽ dáng vẻ của tôi đã chạm đến Thành Ngọc, anh hơi nghiêng mặt, cũng không nhịn được mà cong môi.

"Thầy cười gì thế ạ?"

Anh không nói gì, lấy từ trong túi ra một viên kẹo trái cây nhét vào lòng bàn tay tôi.

Tôi mới nhớ ra, Thành Ngọc hồi cấp ba có b/ệnh hạ đường huyết. Bánh bao trong căng tin thì quá nhiều dầu mỡ, anh ăn không nổi, chỉ dựa vào một túi sữa tươi để trụ. Đến lúc chạy bộ trong giờ ra chơi là rất khó chịu, có mấy lần suýt ngất xỉu.

Sau khi thân thiết với anh, tôi luôn lén nhét một nắm kẹo trái cây cho anh. Thành Ngọc phần lớn thời gian đều ăn hết trước giờ tập thể dục, không giống tôi là kẻ ham ăn, vừa chạy bộ vừa lén ăn kẹo.

Tôi bóc vỏ kẹo, nhét viên kẹo trái cây vào miệng.

Vẫn là cái vị đó, vị đào tươi, chẳng thay đổi chút nào.

Đôi mắt Thành Ngọc sáng lấp lánh, anh hỏi tôi:

"Ngọt không?"

"Ngọt ạ!"

Sao mà không ngọt cho được, ngọt đến mức tôi muốn bật khóc.

Hai chúng tôi vốn đang đi dạo quanh sân vận động, chỉ là đi mãi đi mãi lại chệch khỏi lộ trình ban đầu.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 19:26
0
29/07/2026 19:26
0
06/08/2026 23:06
0
06/08/2026 23:06
0
06/08/2026 23:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Di vật

Chương 18.

14 phút

Phúc Bảo là hồ ly nhỏ hay khóc, sáu ông anh nghe hiểu tiếng trẻ con liền nổi điên

Chương 8

22 phút

Đích tỷ trói định hệ thống chuyển sinh con nối dõi, đại lễ tuyển tú, ta để nàng đỡ đẻ cho cả hậu cung

Chương 8

24 phút

Gã mục dân nghèo bị xe sang cán nát đàn cừu, một cuộc gọi khiến tập đoàn nghìn tỷ đổi chủ

Chương 8

26 phút

Hoa khôi từng cưu mang tôi bị chế giễu khi đi xem mắt, tôi mang chục triệu tài sản đến làm chỗ dựa

Chương 8

28 phút

Sau khi nâng đỡ bạn trai nổi tiếng, tôi bị đá

Chương 8

30 phút

Anh họ nhờ tôi chuẩn bị quà đính hôn, tôi khiến anh ta tán gia bại sản

Chương 8

32 phút

Sát nhân si tình

Chương 19

34 phút
Bình luận
Báo chương xấu