Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
06/08/2026 22:45
Năm mười tám tuổi, ông trời cho tôi hai lựa chọn.
Một là làm con chim hoàng yến không thể lộ diện của Ân Thành Hoài, kẻ nắm quyền thế giới ngầm ở Cảng Thành; hai là trở về làm thiên kim thật của gia tộc danh giá họ Lâm.
Kiếp trước, tôi đã chọn con đường thứ hai.
Ngày được đón từ khu ổ chuột về nhà họ Lâm, tôi cứ ngỡ mọi người sẽ xót xa cho mười tám năm không nơi nương tựa, sống trong cảnh khốn cùng của mình.
Thế nhưng, ngay lần đầu nhìn thấy tôi, cha mẹ ruột đã nói: "Đứng không ra dáng đứng, ngồi không ra dáng ngồi, chẳng thể diện chút nào, chừng nào con học được quy củ thì chừng đó hãy đổi sang họ Lâm."
Anh trai cũng nói: "Tô Hạ Thiên, bỏ cái vẻ nghèo hèn trên người cô đi, đừng làm mất mặt nhà họ Lâm."
Tôi từng nghĩ là do người nhà họ Lâm vốn dĩ bạc bẽo.
Cho đến tận ngày tôi ch*t, tôi mới hiểu ra, họ đã dành hết thảy tình yêu cho cô con gái giả Lâm Trân Châu, chẳng còn dư chút nào cho tôi nữa.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày được nhà họ Lâm đón về.
Nhìn khung cảnh đường phố quen thuộc ở khu ổ chuột, tôi bấm số điện thoại đã ghi nhớ suốt cả một đời.
"Ông Ân, tôi đồng ý làm chim hoàng yến của ông."
Tôi hơi căng thẳng, giọng nói r/un r/ẩy.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia im lặng một chốc, rồi đáp lại một tiếng "Ừ" đầy lạnh nhạt.
Như thể thứ chúng tôi đang bàn luận không phải là chuyện bao nuôi đầy ám muội.
Thái độ của anh khiến người ta khó mà đoán định, tôi theo bản năng định nói thêm điều gì đó.
Kết quả là giây tiếp theo, điện thoại đã bị cúp máy.
Cùng lúc đó, điện thoại nhận được một tin nhắn.
【Ở nhà đợi đi.】
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Ân Thành Hoài là người trọng lời hứa, chuyện đã hứa thì chắc chắn sẽ làm được.
Đúng lúc này, một chiếc xe bảo mẫu màu đen đột ngột dừng trước mặt tôi.
Quản gia bước xuống xe, đứng cạnh cửa xe nói: "Cô Tô, phu nhân bảo tôi đến đón cô về."
Lời ông ta nói thì cung kính, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại đầy kh/inh miệt.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho Ân Thành Hoài một tin nhắn.
【Ông Ân, nhà họ Lâm đến đón tôi rồi.】
Ân Thành Hoài trả lời rất nhanh, chỉ vỏn vẹn một chữ 【Ừ】.
Nhưng tôi biết, đó là ý anh cho phép tôi trở về.
Tôi mỉm cười, nói với quản gia: "Giúp tôi xách hành lý lên xe với."
"Cô Tô, nhà họ Lâm đã chuẩn bị đầy đủ mọi vật dụng sinh hoạt cho cô, cô không cần mang theo bất cứ hành lý nào đâu."
Kiếp trước, sau khi quản gia nói câu này, ông ta đã vứt đồ đạc của tôi bên vệ đường.
Như thể mười tám năm quá khứ của tôi đều là thứ dơ bẩn không thể mang vào nhà họ Lâm.
Lần này, tôi không còn nhẫn nhịn nữa, xách hành lý quay đầu bỏ đi.
Thần sắc quản gia hoảng lo/ạn trong giây lát, nhưng ông ta nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Cô Tô, đừng để phu nhân phải đợi cô ở nhà quá lâu."
Tôi chẳng thèm để ý, cho đến khi ông ta đuổi kịp chặn đường tôi.
"Cô Tô, rốt cuộc cô muốn đi đâu?"
Tôi ngước nhìn ông ta, giọng điệu bình thản: "Người làm nhà họ Lâm đến lời chủ nhân còn không nghe, nơi không có quy củ thế này, tôi không về."
Quản gia nhìn tôi, không biết bao lâu sau, ông ta cúi đầu, nhận lấy hành lý trong tay tôi.
"Cô Tô, phu nhân vẫn đang ở nhà đợi cô."
Tôi cười khẩy một tiếng, lúc này mới xoay người lên xe.
Quản gia vẻ mặt bình thản đi theo sau tôi, tôi biết chắc chắn ông ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Quả nhiên, xe vừa lăn bánh đã chạy về một hướng lạ.
Ông ta chở tôi lòng vòng trên đường cao tốc quanh thành ba vòng, khi về đến nhà họ Lâm thì trời đã tối mịt.
Người nhà họ Lâm ngồi trước bàn ăn, vừa thấy tôi đã cau mày.
Trừ Lâm Trân Châu.
Cô ta đỏ hoe mắt, cúi đầu, giọng nói chứa đựng sự tủi thân vô hạn.
"Chị à, em biết chị không thích sự tồn tại của em, nhưng cũng không thể cố tình trì hoãn không về, cha, mẹ và anh trai đã phải nhịn đói đợi chị mãi."
Tôi nhìn cô ta, thoáng chốc ngẩn ngơ, tâm trí quay về cái ngày tôi ch*t.
Năm hai mươi tuổi, tôi ch*t trong nhà tù.
Bởi vì không lâu sau khi tôi về nhà, Lâm Trân Châu đã vu khống tôi đ/ốt phòng tranh của cô ta.
Mẹ nói tôi tâm cơ sâu hiểm, lòng dạ đ/ộc á/c.
Anh trai nói tôi lớn lên ở khu ổ chuột, cái x/ấu đã ngấm vào tận xươ/ng tủy.
Cuối cùng cha chốt hạ, tống tôi vào tù.
Họ nói tôi có quá nhiều tính x/ấu, phải nếm trải khổ cực mới có thể cải tà quy chính.
Không một ai nghe tôi giải thích.
Có lẽ là do Lâm Trân Châu đã dặn dò trước nên cuộc sống của tôi trong tù chẳng hề dễ dàng.
Bị b/ắt n/ạt là chuyện cơm bữa.
Nhưng tôi vẫn nhẫn nhịn.
Vì họ nói, chỉ cần ngồi tù ba năm là tôi có thể ra ngoài.
Đến năm hai mươi tuổi, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại của quản giáo.
"Đứa tên Tô Hạ Thiên đó chẳng phải sang năm là được ra ngoài sao?"
"Ra ngoài cái gì chứ, tội phóng hỏa là trọng tội, nó bị phán thẳng mười lăm năm rồi."
"Không phải bảo nó đ/ốt phòng tranh nhà mình sao? Làm đơn xin giảm nhẹ chẳng phải sẽ được khoan hồng sao?"
"Chính người nhà nó yêu cầu xử nặng, nếu không thì đâu đến mức lâu như vậy."
Mười lăm năm.
Mười lăm năm đẹp nhất trong cuộc đời tôi.
Sẽ phải mang danh kẻ phóng hỏa, ch/ôn vùi trong nhà tù.
Tôi không muốn như vậy.
Thế là ngay trong đêm đó, tôi thừa cơ lúc quản giáo đổi ca, dùng quần áo thắt cổ t/ự t* trước giường.
May mắn thay, ông trời đã cho tôi thêm một cơ hội, mọi thứ vẫn còn kịp.
Tôi ngước mắt nhìn Lâm Trân Châu, nhếch môi cười: "Vì cô biết tôi không thích sự tồn tại của cô, vậy sao cô còn ở đây?"
Lâm Trân Châu sững sờ, ngay sau đó, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má.
Chương 7
Chương 10
Chương 13
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook