Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
06/08/2026 16:25
Năm tôi bảy tuổi, một đạo sĩ đi/ên đi ngang qua cửa nhà tôi, ghé vào xin bát nước uống.
Sau khi uống xong, ánh mắt ông ta nhìn tôi và chị gái đá/nh giá, rồi giả vờ cao thâm nói: "Song sinh hoa, một đóa trên trời, một đóa dưới đất."
Mẹ tôi hỏi ông ta đứa nào là trên trời.
Đạo sĩ chỉ tay về phía chị tôi.
Mẹ tôi cười, nụ cười vô cùng mãn nguyện.
Kể từ đó, chị và em trai tôi ăn th!t, còn tôi chỉ được uống nước canh.
Có lần, tôi thực sự không nhịn được mà ăn mất cái đùi gà của chị, mẹ tôi cầm lấy cây cán bột đá/nh túi bụi vào người tôi.
"Đạo sĩ nói không sai, bảo sao lúc sinh mày ra tao lại khổ sở đến thế, hóa ra là đồ đòi n/ợ!"
Sau này, cả nhà bốn người họ chuyển lên thành phố, để lại tôi trong căn nhà cũ dột nát ở quê.
1.
Tôi từ nhỏ đã biết mình không được yêu thương.
Chị và em trai năm mới có quần áo mới để mặc, sinh nhật có bánh kem để ăn, còn tôi chỉ có thể mặc lại đồ cũ của họ, ăn những mẩu vụn bánh mì họ bỏ thừa.
Nhưng tôi chưa bao giờ oán trách.
Bố đi làm ăn xa, một năm chẳng về nổi năm lần.
Mẹ một mình lo toan việc nhà quá vất vả.
Tôi chẳng qua chỉ là sáng sáu giờ thức dậy, quét dọn sạch sẽ trong ngoài nhà cửa, rồi nấu cơm trong nồi đợi họ dậy ăn.
Chẳng qua chỉ là giặt đống quần áo của cả nhà, bất chấp làn nước lạnh thấu xươ/ng để vò sạch những vết bùn đất.
Chẳng qua chỉ là ngẩn ngơ nhìn chiếc kẹp tóc mới m/ua trên đầu chị gái.
Chỉ cần chăm chỉ một chút, dù sao cũng không đến nỗi ch*t đói.
...
Cho đến một buổi chiều nọ, nhà chúng tôi có một đạo sĩ đi/ên ghé qua.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy đạo sĩ đi/ên, liền cầm lấy cái chổi ở góc tường định đuổi ông ta đi.
Thế nhưng đạo sĩ đi/ên như đã đoán trước được, vội vàng lên tiếng: "Khoan đã, thí chủ, bà cho tôi bát nước, tôi tiết lộ cho bà một thiên cơ về hai đứa con gái của bà, thế nào?"
Cái chổi trong tay mẹ tôi khựng lại ngay trên không trung.
Bà do dự.
Tất nhiên không phải vì tôi, mà là vì chị tôi.
Chỉ vài giây sau, bà quay người, vào bếp bưng ra một bát nước.
Đạo sĩ đi/ên ngửa cổ uống cạn một hơi, mẹ tôi chống nạnh, giọng đanh đ/á: "Ông mà dám lừa tôi thì biết tay!"
Đạo sĩ đi/ên cười hì hì, ánh mắt quét qua tôi và chị, vuốt râu giả vờ cao thâm nói: "Hai chị em này là song sinh hoa, một đóa ở trên trời, một đóa ở dưới đất."
Tôi không hiểu song sinh hoa nghĩa là gì.
Cứ tưởng đó là một loại hoa rất đẹp.
Tôi khẽ kéo tay áo chị gái, ghé sát vào nói đầy vui vẻ: "Chị ơi, đạo sĩ bảo hai chúng mình là hoa đấy, còn là song sinh hoa nữa."
Chị gái liếc tôi đầy kh/inh bỉ rồi giãn khoảng cách ra.
Không sao, chị vốn dĩ vẫn luôn lạnh lùng như vậy, tôi lại quay sang nhìn mẹ ở cửa.
Cả người bà như bị ai đó làm cho đông cứng, ngẩn người vài giây rồi nắm lấy tay đạo sĩ đi/ên, kích động hỏi: "Đạo sĩ, vậy... vậy đứa con gái nào của tôi là ở trên trời thế ạ?"
Đạo sĩ đi/ên không trả lời, cúi đầu xoa cái bụng lép kẹp của mình.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi đã biết đạo sĩ đi/ên này là đồ giả.
Bạn cùng bàn ngày nào cũng mang đồ ăn đến trường, mỗi khi tôi đói bụng đều kể chuyện cho cô ấy nghe, đến đoạn gay cấn lại cố tình dừng lại, xoa bụng để đá/nh lạc hướng.
"Không kể nữa, không kể nữa, kể xong tôi đói quá rồi."
Lúc này, cô ấy sẽ nhét đồ ăn vặt vào tay tôi, mắt sáng rực nhìn tôi: "Cho cậu này, vừa ăn vừa kể đi."
Mẹ tôi cười lấy lòng, vỗ tay lên trán: "Ôi chao, xem tôi kìa, sao lại quên mất chuyện này, đạo sĩ, ông đợi tôi một lát, tôi đi lấy ít đồ ăn cho ông."
Tôi sốt ruột, lao đến nắm lấy tay mẹ.
"Mẹ, ông ta muốn lừa lương thực của nhà mình đấy."
Mẹ tôi hất tay tôi ra, lườm tôi một cái ch/áy mặt: "Tránh ra chỗ khác, đừng có làm lo/ạn, không thì lát nữa biết tay tao!"
Tôi ngã bệt xuống đất, trơ mắt nhìn chị gái lạnh lùng kia ngoan ngoãn chạy đi lấy cho đạo sĩ đi/ên một chiếc ghế đẩu nhỏ.
"Chú ơi, chú ngồi xuống nghỉ chút đi ạ."
Tôi xoay như chong chóng vì lo lắng, n/ão bộ quay cuồ/ng, chạy đến dùng hết sức bình sinh đẩy đạo sĩ đi/ên.
"Đồ l/ừa đ/ảo, đồ l/ừa đ/ảo, mau rời khỏi nhà tôi!"
Chị gái kéo tay tôi lại: "Tiểu Xá, không được làm thế, mẹ đã dạy chúng ta phải biết lễ phép mà."
Chị vừa dứt lời, một bàn tay to đã véo mạnh vào cánh tay tôi: "Con ranh này, sao mày không học được chút ngoan ngoãn như chị mày hả!"
Tôi đ/au đến mức nước mắt chực trào: "Mẹ..."
Bà t/át vào đầu tôi một cái, mất kiên nhẫn nói: "Cút cút cút, đừng có mà chướng mắt trước mặt tao."
Quay sang lại đổi ngay bộ mặt tươi cười, đưa đùi gà, trứng gà và cả bánh ngọt mới m/ua cho đạo sĩ đi/ên.
"Đạo sĩ, nhà chỉ còn chút ít này thôi, ông thông cảm cho."
Đạo sĩ đi/ên đón lấy, ngấu nghiến ăn sạch.
Mẹ tôi kiên nhẫn đứng đợi bên cạnh, đợi ông ta ăn no uống đủ rồi mới rụt rè hỏi: "Đạo sĩ, vậy ông xem, đứa con gái nào của tôi là ở trên trời thế?"
Đạo sĩ đi/ên lấy tay áo lau vụn bánh trên miệng, dưới ánh mắt mong chờ của mẹ tôi, ông ta chỉ tay về phía chị gái.
Chị gái cười vui sướng.
Mẹ tôi cũng cười, nụ cười vô cùng mãn nguyện.
Chương 19
Chương 6
Chương 20
Chương 8
Chương 14
Chương 15
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook