Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng ta nhẫn tâm, từng chữ từng chữ nói: "Dù ta có phải con gái phủ Bùi hay không, huynh mãi mãi là huynh trưởng của ta."
Bùi Kiệm Chi nhìn ta, sắc mặt trắng bệch đi từng chút một.
Y nhìn ta thật lâu, lâu đến mức tim đèn n/ổ một tiếng khẽ.
Sau đó y bỗng nhếch môi, nụ cười ấy mang theo vẻ châm biếm.
"Vãn Vãn." Giọng y rất khẽ, khẽ như một bông tuyết.
"Từ ngày biết nàng không phải người phủ Bùi, ta chưa từng xem nàng là muội muội."
Ngày áp tết, Lục Trúc bỗng hỏi: "Cô nương, có phải người và đại công tử cãi nhau rồi không?"
"Mấy hôm nay chẳng thấy huynh ấy tới."
Tay cầm kim của ta khựng lại.
"Không có cãi nhau."
"Huynh ấy tới làm gì chứ? Không tới là tốt nhất."
Lục Trúc liếc nhìn ta, khẽ "ồ" một tiếng, không hỏi thêm nữa.
Kể từ ngày chia tay trong không vui đó, Bùi Kiệm Chi không hề tới nữa, chỉ sai Mặc Thư mang đồ đến hai lần.
Hôm đó ta đã nói rất rõ ràng, lời nói rất tuyệt tình.
Ta không nhìn sự giằng x/é và đ/au đớn trong mắt y, nén nỗi đ/au nhói trong lòng mà nói hết lời: Nếu huynh trưởng thật tâm che chở, đừng khiến ta khó xử.
Ta vẫn nhớ vẻ thất vọng và đ/au lòng trong mắt y.
Ta nhẫn tâm làm như không thấy.
Ta làm được gì đây? Một cô nhi cha không rõ là ai, thân phận thấp hèn, ở bên ta không những không có lợi ích gì, mà còn có thể trở thành cái cớ để người khác công kích y.
Y là vị quyền thần trẻ tuổi nhất trước mặt thiên tử,
bao nhiêu người đỏ mắt vì vị trí của y, bao nhiêu kẻ chờ đợi nắm thóp y.
Thật tâm muốn tốt cho y, thì nên sớm vạch rõ giới hạn. Đạo lý này không khó hiểu.
Y sẽ nghĩ thông suốt thôi.
Thiên tài thiếu niên, trải đời sâu sắc, y đã xoay chuyển càn khôn trên triều đình bao năm nay, chừng mực, lợi hại, được mất, y hiểu rõ hơn ai hết.
Sớm muộn gì y cũng sẽ hiểu ra, chút rung động nhất thời này chẳng qua là hồ đồ mà thôi.
Y sẽ cưới một vị quý nữ môn đăng hộ đối, như tất cả các quyền thần khác, đi hết cuộc đời rực rỡ và quang minh của mình.
Như vậy là tốt rồi.
Đêm trừ tịch, ta và Lục Trúc ngồi đối diện trong sảnh nhỏ, hâm một bình rư/ợu, nhắm cùng vài đĩa thức ăn nhỏ rồi chậm rãi uống.
Ta cười chạm chén với nàng: "Năm mới càng ngày càng tốt, ki/ếm được nhiều tiền hơn."
Lục Trúc gật đầu mạnh mẽ, uống cạn chén rư/ợu thừa: "Đúng! Cầu mong Tài Thần gia năm mới phù hộ cho ta và tiểu thư phát đại tài!"
Bên ngoài không biết nhà ai đ/ốt pháo trước, ngay sau đó pháo hoa phía xa bay lên, nở rộ thành một mảng rực rỡ trên bầu trời đêm.
Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Y cũng nhìn thấy pháo hoa sao?
Giờ này chắc y bận lắm.
Đích tử phủ Bùi, cận thần thiên tử, đêm nay không biết phải xoay xở giữa bao nhiêu yến tiệc.
Y có thấy mệt không.
Ta lắc đầu, dặn lòng đừng nghĩ đến chuyện của y, thế nhưng càng kìm chế càng không nhịn được.
Thôi vậy, dù sao trừ tịch cũng sắp qua rồi, hôm nay là ngày cuối cùng của năm nay.
Để ta nghĩ trong đầu một chút, người khác cũng không biết, cứ để ta phóng túng lần này thôi.
Pháo hoa vẫn đang b/ắn, đóa này nối tiếp đóa kia.
Lục Trúc buồn ngủ đến mức gật gà gật gù, ta bảo nàng đi ngủ trước.
Ta ngồi một mình một lát, khoác áo choàng lại đi ra hiên.
Trời không biết từ khi nào đã đổ tuyết, phủ lên phiến đ/á trong sân một lớp bạc mỏng.
Không biết qua bao lâu, mơ hồ nghe tiếng mõ của người canh đêm trong hẻm truyền tới, đã là giờ Tý.
Đúng lúc này, cửa viện bị gõ vang.
Ta đi ra sau cửa, không vội rút chốt: "Ai?"
Ngoài cửa lặng đi một thoáng, một giọng nói vang lên, khàn đặc và mơ hồ: "Vãn Vãn… là ta."
Ta mở cửa.
Bùi Kiệm Chi đứng ngoài cửa.
Y mặc một bộ cẩm bào dệt vàng, thắt lưng ngọc trắng, dưới ánh tuyết phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo mờ ảo.
Y không biết đã uống bao nhiêu rư/ợu, quan đội đầu hơi lệch, vài lọn tóc đen xoã xuống trước trán.
Ngũ quan vốn ôn hòa quý phái thường ngày,
lúc này lộ ra vài phần sắc sảo diễm lệ.
Y tựa vào khung cửa, ngửa đầu nhìn những bông tuyết rơi trong đêm, lại có vẻ ngây ngô như trẻ con.
Đáng lẽ phải là người được vạn người ngưỡng m/ộ, trên người lại toả ra một nỗi cô đơn và lạnh lẽo không thốt nên lời.
"Sao huynh…"
Lời chưa dứt, y nghiêng đầu nhìn ta.
Trong đôi mắt đượm hơi men bỗng bùng lên một ngọn lửa.
Ta không kịp tránh, y kéo mạnh ta vào lòng, xoay người áp ta lên bức tường đ/á trong sân, cả người đ/è xuống.
Đôi môi mang theo hơi men áp tới, hoà cùng mùi hương lạnh mai quen thuộc, bao trùm lấy ta.
Đầu óc ta ong lên một tiếng trống rỗng, không thể giãy giụa, cả người bị siết ch/ặt.
Ban đầu y chỉ vụng về áp môi vào, sau đó là cắn, gặm một cách đi/ên cuồ/ng, ép ta phải mở miệng.
đ/á tường lạnh lẽo, thân thể y lại nóng như muốn bốc ch/áy.
Tuyết vẫn rơi.
Thôi vậy.
Một ý nghĩ từ sâu thẳm ý thức hỗn độn trào lên.
Không ai biết đâu.
Chỉ lần này thôi.
Để ta tham luyến khoảnh khắc này, sau này có phải chịu trừng ph/ạt thế nào, ta cũng cam lòng.
Dù có phải ch*t không toàn thây.
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 20
Chương 21
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook