Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ý tốt?" Thẩm Lục Ngạn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn Tạ An, ánh mắt bình tĩnh như một vũng nước đọng, "Khi chàng ta hưu ta, có từng nghĩ đến việc ta một mình sẽ sống ra sao không? Giờ chàng ta nhớ đến ta, gửi hai mươi lượng bạc tới, liền cảm thấy bản thân đã nhân từ hết mực rồi sao?"
Tạ An há miệng, không thốt nên lời.
"Ngươi về bảo với chàng ta," Thẩm Lục Ngạn cúi đầu, tiếp tục nhào bột, giọng nói trầm đục, "Thẩm Lục Ngạn không cần sự bố thí của chàng ta. Ta b/án điểm tâm trong ngõ này, mỗi một văn tiền ki/ếm được đều sạch sẽ, đều vững chãi. Còn đáng giá hơn mỗi một lượng bạc của nhà họ Tạ các người."
Tạ An đứng một lúc, thấy không còn đường vãn hồi, đành thu hộp lại, hành lễ rồi rời đi.
Đến cửa, hắn ngoái đầu nhìn lại. Thẩm Lục Ngạn quay lưng về phía hắn, đang nhào bột trên thớt, động động tác mạnh mẽ và tập trung, bột mì bay lất phất trong không trung, rơi trên tóc, trên vai, trên tay áo nàng, tựa như một lớp sương mỏng.
Hắn chợt cảm thấy, người phụ nữ này đã không còn là người hắn từng gặp ở nhà họ Tạ nữa. Thẩm Lục Ngạn ngày đó, tựa như một đóa lan nuôi trong nhà kính, đẹp thì đẹp thật, nhưng luôn khiến người ta cảm thấy chỉ một cơn gió cũng có thể thổi g/ãy. Còn nàng bây giờ, tựa như một cái cây mọc nơi hoang dã, thô ráp, cứng cáp, có gốc rễ của riêng mình.
Sau khi trở về, hắn thuật lại nguyên văn từng câu từng chữ cho Tạ Huyền Nghiễm. Tạ Huyền Nghiễm đang viết chữ trong thư phòng, nghe xong, đầu bút khựng lại, làm nhòe một vệt mực trên giấy tuyên.
"Nàng thật sự nói vậy sao?"
"Vâng, không sai một chữ."
Tạ Huyền Nghiễm im lặng hồi lâu. Chàng nhìn vệt mực trên giấy, chậm rãi đặt bút xuống.
"Lui ra đi." Chàng nói.
Sau khi Tạ An lui ra, Tạ Huyền Nghiễm đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài cửa sổ là hoa viên nhà họ Tạ, giả sơn, ao hồ, thủy tạ, hành lang, mỗi một chỗ đều tinh xảo đến mức không chê vào đâu được. Ở góc hoa viên có một khoảng đất trống, trên đó có một cái hố đất — đó là nơi Thẩm Lục Ngạn từng trồng mai lục ngạc, sau khi nàng đi, cây mai đã bị dời đi, nhưng cái hố vẫn còn đó, như một vết thương chưa được lấp đầy.
Chàng chợt nhớ đến những ngày nàng còn ở đây. Mỗi sáng, nàng sẽ tưới nước cho cây mai, cúi người kiểm tra tỉ mỉ từng chiếc lá, đôi khi còn nói chuyện với cây mai, giọng nói khe khẽ, chàng không nghe rõ nàng đang nói gì.
Chàng chưa từng để tâm đến những điều đó. Trong mắt chàng, nàng là một thiếu phu nhân nhà họ Tạ xứng chức — yên tĩnh, thuận phục, không gây phiền phức. Chàng cứ ngỡ mình đã dành cho nàng đủ sự tôn trọng và thể diện, ngỡ thế là đủ.
Cho đến khi nàng đi rồi, chàng mới phát hiện ra, cây mai đó cũng đã ch*t.
Sau khi dời đi, bất kể hoa tượng chăm sóc thế nào, nó cũng không chịu sống. Lá vàng từng chiếc, rụng từng chiếc, cuối cùng chỉ còn trơ lại cành khô, như một nắm xươ/ng tàn.
Hoa tượng nói: "Cây mai này được người ta chăm bẵm tỉ mỉ suốt ba năm, rễ đã hòa làm một với mảnh đất đó rồi, bị đào lên một cách th/ô b/ạo, tổn thương gốc rễ, không sống nổi nữa đâu."
Tạ Huyền Nghiễm đứng bên cửa sổ, nhìn cái hố đất trống rỗng kia, chợt cảm thấy lồng ngựk có thứ gì đó nghẹn ứ, không lên được, cũng chẳng xuống được.
Chàng nhớ lại ngày nàng rời đi, chàng không ra tiễn. Chàng ngồi trong thư phòng, nghe tiếng bước chân nàng xuyên qua sảnh phụ, đi qua hành lang, ngày càng xa, cuối cùng biến mất nơi đầu ngõ.
Chàng cứ ngỡ nàng sẽ ngoảnh lại. Chàng cứ ngỡ nàng sẽ khóc. Chàng cứ ngỡ nàng sẽ như bao người phụ nữ bị hưu khác, bi bi thiết thiết c/ầu x/in chàng thu hồi mệnh lệnh.
Nhưng nàng không làm vậy.
Nàng đi rất lặng lẽ, lặng lẽ như lúc nàng đến. Chỉ là lúc đến thì ngồi kiệu hoa, còn lúc đi thì ôm tay nải.
Sau này chàng nghe người giữ cổng nói, nàng đứng nơi đầu ngõ một lát, nhìn sông Tần Hoài một lát, rồi lên một chiếc thuyền đò.
"Nàng có khóc không?" chàng hỏi.
Người giữ cổng suy nghĩ: "Không ạ. Tiểu nương tử rất bình tĩnh, còn nói vài câu với người chèo đò."
"Nói gì?"
"Cái này... tiểu nhân không nghe rõ. Hình như là nói 'Qua sông'."
Qua sông.
Nàng đã qua sông Tần Hoài, rồi chẳng bao giờ trở lại nữa.
Tạ Huyền Nghiễm đứng bên cửa sổ hồi lâu, lâu đến mức màn đêm buông xuống, lâu đến mức trăng đã lên cao, lâu đến mức thư đồng đã đến thắp đèn. Chàng nhìn cái hố đất kia, chợt khẽ ngâm một câu thơ —
"Xuân phong hựu lục Giang Nam ngạn, minh nguyệt hà thời chiếu ngã hoàn."
Ngâm xong, chính chàng cũng ngẩn người. Chàng không biết vì sao mình lại ngâm câu thơ này. Câu thơ này viết về nỗi nhớ quê, thì có liên quan gì đến chàng chứ?
Nhưng chàng vẫn cứ ngâm.
Ngâm xong, thứ nghẹn ứ trong lòng dường như càng nghẹn hơn.
VII
Khi mùa thu đến, tiệm của Thẩm Lục Ngạn lại mở rộng thêm.
Nàng thuê luôn gian mặt tiền bên cạnh, đ/ập thông ra, bày sáu cái bàn, bắt đầu b/án đồ ăn tại chỗ. Nàng thuê thêm hai người — một là Xuân Thảo, con gái Ngô đại nương, giúp nàng việc vặt; một là Lưu tẩu, góa phụ trong ngõ, giúp nàng tiếp khách.
Việc buôn b/án ngày càng tốt,
tiếng tăm "Điểm tâm nhà họ Thẩm" truyền đến bờ bắc sông Tần Hoài, ngay cả những gia đình quyền quý cũng sai người lặn lội qua sông đến m/ua. Thậm chí có chưởng quỹ tửu lâu đến bàn chuyện hợp tác, muốn đặt m/ua điểm tâm tại tiệm của nàng, nhưng đều bị nàng khéo léo từ chối.
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 20
Chương 21
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook