Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thực ra tôi chẳng biết mình đã làm sai điều gì.
Tôi chỉ làm những việc mà một người cấp trên nên làm.
Ba mươi triệu không phải là số tiền nhỏ, ngay cả khi tôi livestream b/án hàng thì cũng phải mất ba ngày mới ki/ếm được.
Để cô ta không bị công ty khiển trách, tôi đã một mình gánh chịu mọi tội lỗi.
Vậy mà giờ đây, cô ta lại cùng chồng tôi đối xử với tôi như thế này.
Tôi bước từng bước đi ra ngoài.
Chỉ nghe thấy người bên cạnh nhổ nước bọt về phía tôi và nói:
“Còn mặt mũi nào mà quay lại, ai còn cần cô nữa, thật nực cười.”
“Mau tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống đi, bây giờ ai nhìn thấy cô cũng thấy buồn nôn.”
Tôi không quan tâm họ nói gì, chỉ lầm lũi bước đi.
Đến ven đường, tôi bắt đại một chiếc taxi để đến công ty.
Vừa đến dưới tòa nhà, tôi đã thấy giới truyền thông vây kín cửa.
Tôi nhíu mày, chạm mặt với lãnh đạo công ty.
Cô ta lao đến trước mặt tôi, túm lấy tay tôi rồi kéo đi.
Khi tôi còn đang ngơ ngác, lãnh đạo đã tuyên bố với truyền thông:
“Chúng tôi sẽ chấm dứt hợp đồng với Từ Thiến từ hôm nay, vĩnh viễn không hợp tác!”
Tôi trợn tròn mắt nhìn lãnh đạo, hất tay cô ta ra, nhíu mày nói:
“Công ty đều biết tất cả chuyện này không phải lỗi của tôi, tại sao lại kết tội tôi?”
“Tôi đã làm sai điều gì mà các người lại đối xử với tôi như vậy.”
Sắc mặt lãnh đạo tối sầm lại.
Cô ta lườm tôi rồi nghiến răng nói:
“Tất cả mọi người đều nghi ngờ cô, cô dám nói không phải do cô làm không?”
“Chúng tôi sẽ khôi phục chức vụ cho Trần Âm, còn cô thì bị công ty sa thải vĩnh viễn.”
Tôi im lặng vài giây, không nói gì, chỉ quay người đi lên lầu.
Vừa đến tầng làm việc, ngẩng đầu lên, tôi thấy tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình.
Họ nhìn tôi với vẻ mặt đầy á/c ý.
Tôi nhíu mày, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Lúc này, đồng nghiệp ném tất cả đồ đạc trên bàn làm việc của tôi xuống đất rồi gào lên:
“Uổng công trước đây tôi đối xử tốt với cô như vậy, đúng là m/ù mắt rồi.”
“Mau dọn đồ cút ngay, sau này đừng bao giờ xuất hiện ở công ty nữa.”
Tôi nhìn sang những đồng nghiệp khác.
Trước sự chất vấn của tôi, tất cả đều thờ ơ.
Tôi hoảng lo/ạn giải thích:
“Tất cả chuyện này không liên quan gì đến tôi cả, các người đừng nghe lời nói một phía mà kết tội tôi.”
“Tôi nhất định sẽ tìm ra bằng chứng.”
Họ cười khẩy rồi nói:
“Lúc xảy ra chuyện, không một ai lên tiếng, chỉ có cô là người bù đắp lỗ hổng ba mươi triệu cho công ty.”
“Quay đầu lại liền sa thải Trần Âm, cô dám nói mình không phải là có tật gi/ật mình sao?”
“Ai cũng là người làm công cả, tại sao phải gánh tội thay cho cô! Cô là streamer b/án hàng lưu lượng cao thì sao chứ, cô có xứng đáng không?”
Thấy không ai tin lời mình, tôi đành cúi xuống nhặt đồ đạc trên bàn.
Không ngờ còn có người bước tới đ/á một cái, lườm tôi bảo:
“Đồ chó má, thì phải bò ra mà nhặt.”
Tôi đứng dậy, thẳng tay t/át cô ta một cái rồi đáp trả:
“Tôi vẫn còn ở công ty, nghĩa là tôi vẫn là cấp trên của cô.”
“Cô dám đối xử với tôi như vậy, tin không tôi sa thải cả cô luôn?”
Cô ta giả vờ ôm lấy bản thân, giễu cợt:
“Ối dào, sợ quá cơ.”
Tôi cúi đầu nhìn những thứ vương vãi trên sàn, lòng đầy ngổn ngang.
Tôi ngồi xuống, nước mắt chực trào ra nhưng tôi lại cố nén lại.
Khi nhặt từng món đồ lên, cơ thể tôi bắt đầu r/un r/ẩy.
Tại sao tôi phải chịu đựng sự tủi nh/ục này?
Tôi không phục.
Sau khi thu dọn hết đồ đạc, tôi quay trở lại bàn làm việc.
Không ngờ tiếng chế giễu của đồng nghiệp lại vang lên:
“Ồ, không phải là ở đây còn giấu tiền của công ty đấy chứ?”
“Đến lúc đó lại định tìm ai gánh tội thay đây?”
…
Tôi không để tâm đến lời họ nói.
Chỉ liên tục suy nghĩ xem bằng chứng lúc đó đã để ở đâu.
Tôi nhíu mày, cố nhớ lại.
Sau đó, tôi đổ sạch thùng rác cạnh bàn làm việc ra.
Người bên cạnh lập tức bịt mũi, nhìn tôi với vẻ kh/inh bỉ:
“Cô có thấy g/ớm không, cút đi được không?”
Tôi lục lọi khắp nơi, mặc kệ những thứ nhầy nhụa dính trên tay mình, tôi vẫn không dừng lại.
Cuối cùng, tôi tìm thấy một chiếc bút ghi âm ở trong đó.
Lần này, xem ai còn tin con khốn Trần Âm đó nữa.
Vừa ra khỏi cửa công ty, tôi đã thấy Cố Bắc An và Trần Âm đứng đợi sẵn.
Vừa nhìn thấy tôi, Trần Âm đã bật khóc:
“Chị Từ Thiến, em thật sự chịu đựng đủ rồi, tại sao chị vẫn còn nói với truyền thông rằng đó không phải là lỗi của chị.”
“Em bị sa thải, bị mọi người hiểu lầm, vậy mà chị vẫn còn đối xử với em như thế.”
“Nếu em được khôi phục công việc, họ sẽ nhìn em thế nào đây, em còn mặt mũi nào mà quay lại đó nữa.”
Nói xong, Cố Bắc An vỗ nhẹ vào lưng cô ta để an ủi.
Tôi sững sờ, không biết phải nói gì.
Chương 25
Chương 8
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook