Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lão Hình nhíu mày nhìn tôi: “Vở kịch gì?”
“Tôi sẽ đến nói với hắn là tôi đã tìm thấy bằng chứng và muốn nói chuyện với hắn.” Tôi nói, “Ông nấp ở ghế sau xe tôi, nếu hắn thực sự có tật gi/ật mình, chắc chắn sẽ tìm cách gi*t tôi diệt khẩu.”
“Phương án của cậu thô quá.”
“Thô thì thô thật, nhưng hiệu quả.” Tôi đáp, “Hắn có một cái tật là gặp chuyện gì cũng phải đích thân nhúng tay, không bao giờ yên tâm giao cho người khác. Nếu muốn gi*t tôi diệt khẩu, chắc chắn hắn sẽ tự tay làm.”
Tề Hoài Cẩn nãy giờ không lên tiếng, đang ngồi xổm ở góc mật thất, lật xem chồng sổ sách cũ tôi chất ở đó, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
“Ông chủ Quý,” anh ta nói, “Anh nói xem động cơ gi*t Hàn Mậu Lâm của Tiền Xâu là gì?”
“Hàn Mậu Lâm nắm thóp của hắn? Hay là cứ đòi tống tiền hắn!?”
“Không đúng.” Tề Hoài Cẩn lắc đầu, “Nếu chỉ để tiêu hủy tang vật, hắn đ/ốt món đồ sứ đó là được rồi, không cần phải gi*t Hàn Mậu Lâm. Gi*t người là hành động rủi ro cao, có thể không làm thì không làm, nhưng đã gi*t nghĩa là phải có lý do khác.”
“Lý do gì?”
Tề Hoài Cẩn khép sổ sách lại, đứng dậy: “Anh đã bao giờ nghĩ tới khả năng món đồ Hàn Mậu Lâm định đưa cho anh là đồ giả chưa?”
Tôi sững người.
Tề Hoài Cẩn đẩy kính, “Tiền Xâu sai Hàn Mậu Lâm mang một món đồ giả đến chỗ anh, rồi đưa món đồ giả đó vào lò th/iêu nhiệt độ cao. Hắn khởi động lò từ xa để đ/ốt nó đi, như vậy sẽ không ai chứng minh được món đồ đó là giả nữa.”
“Tại sao hắn lại phải tiêu hủy một món đồ giả?”
“Vì món đồ giả đó có thể liên kết hắn với vụ án cũ ba năm trước.” Tề Hoài Cẩn nói, “Nhưng nếu hắn dày công sắp đặt tất cả chỉ vì một món đồ giả, thì thứ đằng sau món đồ giả đó, tức là món đồ thật mà nó bắt chước theo, chắc chắn vẫn còn giấu ở đâu đó, và Hàn Mậu Lâm có khả năng vẫn biết món đồ thật đang ở đâu.”
“Cho nên Hàn Mậu Lâm phải ch*t.” Tôi nói, “Vì hắn là người duy nhất biết tung tích món đồ thật.”
“Đúng.”
Lão Hình đã bắt đầu bố trí nhân sự.
Tôi đứng dậy, đi ra cửa tiệm. Lượng thông tin tối nay quá lớn, đầu óc tôi như bị ném vào lò th/iêu nhiệt độ cao một lần, nhưng còn một vấn đề tôi vẫn chưa nghĩ thông.
“Lão Hình.” Tôi quay đầu lại, “Ông vừa nói pháp y x/ác định thời gian t/ử vo/ng của Hàn Mậu Lâm là từ chín giờ rưỡi đến mười một giờ đúng không?”
“Đúng.”
“Camera quay được tôi, không, quay được kẻ giả danh tôi, vào mật thất lúc mười một giờ, sau khi ra ngoài thì mất điện hai phút. Nhưng nếu lúc Lưu Tiểu Hà vào mà Hàn Mậu Lâm vẫn còn sống, thì...”
“Thì kẻ gi*t người chính là Lưu Tiểu Hà.” Lão Hình tiếp lời, “Hắn gi*t Hàn Mậu Lâm trong mật thất, sau khi ra ngoài Tiền Xâu ngắt điện từ xa tạo điều kiện cho hắn tẩu thoát. Như vậy, Tiền Xâu khởi động lò từ xa tiêu hủy món đồ sứ, Lưu Tiểu Hà ra tay gi*t người, hai kẻ phối hợp ăn ý không một kẽ hở.”
“Vậy tại sao hắn lại phải đá/nh ngất Hàn Mậu Lâm trước?”
“Hàn Mậu Lâm quen Lưu Tiểu Hà.” Tề Hoài Cẩn nói, “Lưu Tiểu Hà đá/nh úp từ phía sau là để không cho hắn nhìn thấy mặt mình, nhưng lúc c/ắt cổ thì là c/ắt trực diện. Vậy trước khi ch*t, Hàn Mậu Lâm đã nhìn thấy mặt ai?”
“Lưu Tiểu Hà.” Tôi nói, “Hắn nhìn thấy Lưu Tiểu Hà, nên biểu cảm trợn tròn mắt trước khi ch*t đã in hằn trên mặt. Pháp y chắc chắn có thể nhận ra hắn có biểu cảm kinh ngạc trước khi ch*t.”
Lão Hình lập tức gọi một cuộc điện thoại nữa.
“Pháp y x/ác nhận rồi, Hàn Mậu Lâm có phản ứng kích động trước khi ch*t, đồng tử giãn ra, cơ mặt co thắt, phản ứng điển hình của việc ‘nhìn thấy người quen’.”
“Xong rồi.” Tôi chộp lấy chìa khóa xe trên bàn, “Đi thôi, đi tìm Tiền Xâu.”
Tôi lái chiếc Jetta cũ kỹ chạy dọc phố Tây Lưu Ly Xưởng về phía khu dân cư cũ nơi Tiền Xâu sống.
Tiền Xâu sống trong một tòa nhà cũ từ thập niên tám mươi ở Hổ Phường Kiều.
Tôi đỗ xe dưới gốc cây hòe già đối diện tòa nhà, tắt máy.
“Tôi lên.” Tôi nói, “Các ông đợi tín hiệu của tôi.”
“Tín hiệu gì?” Lão Hình thò nửa cái đầu ra từ ghế sau.
“Tôi đ/á vào bàn trà một cái.” Tôi nói, “Nghe tiếng động thì các ông lên.”
Tôi xuống xe, gió lạnh kèm mưa táp vào cổ, tôi rụt cổ lại, men theo cầu thang tối om không đèn đi lên.
Cánh cửa bên tay phải tầng ba, dưới khe cửa hắt ra một vệt sáng vàng vọt, Tiền Xâu đang ở nhà.
Tôi gõ cửa ba tiếng.
Bên trong yên lặng vài giây, rồi cửa hé ra một khe nhỏ.
Gương mặt tròn trịa của Tiền Xâu lộ ra sau khe cửa, nhìn thấy là tôi thì rõ ràng sững sờ một chút.
“Quý Tam?” Giọng hắn hơi run, “Sao cậu lại đến đây?”
“Đến nói chuyện chút.” Tôi nói, “Hàn Mậu Lâm ch*t rồi, ông không định nói với tôi điều gì sao?”
Hắn do dự một chút rồi mở cửa ra.
Trong nhà bật lò sưởi rất ấm, trên bàn trà bày nửa chai rư/ợu Nhị Oa Đầu Hồng Tinh và vài hạt đậu phộng.
Chương 25
Chương 17
Chương 19
Chương 17
Chương 15
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook