Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Công ty chúng tôi, ai làm việc nấy.
Tôi làm lễ tân, chỉ phụ trách tiếp khách, nhận chuyển phát nhanh và chuyển điện thoại.
Làm được năm năm, hơn hai trăm người trong công ty, ai ở bộ phận nào, tôi nhớ hết.
Những khách hàng thường xuyên ghé thăm, lần thứ hai bước vào cửa là tôi đã gọi được tên.
Nhân viên chuyển phát nhanh, người giao đồ ăn, nhà cung cấp—ai đến mấy giờ, giao hàng cho ai, tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Giám đốc vận hành mới đến nói: Những việc này hệ thống đều làm được, đáng tin hơn con người.
Bà ta điều tôi đi quản lý kho bãi, làm vệ sinh, chạy việc hậu cần.
Lễ tân được thay thế bằng máy khách, tủ đựng chuyển phát nhanh, tổng đài tự động.
Tháng đầu tiên, khách đến không ai tiếp.
Tháng thứ hai, chuyển phát nhanh vứt chất đống đầy sàn.
Tháng thứ ba, khách hàng Pháp đến khảo sát, không có ai tiếp đón.
Người ta bảo: Công ty các người làm ăn kiểu này à?
Cả công ty rối tung lên.
......
Tập đoàn Thịnh Hằng sáu tầng lầu, hơn hai trăm con người.
Quy tắc của Tổng giám đốc Phương: Ai làm việc nấy, không ai quản ai.
Tôi làm lễ tân, năm năm.
Hơn hai trăm người trong công ty, ai trông ra sao, ở tầng mấy—tôi nhớ hết.
Năm đầu mới đến, tôi từng chuyển nhầm điện thoại một lần, đơn hàng hỏng bét.
Đêm đó, tôi chép lại toàn bộ số máy lẻ của mọi người.
Giờ ai gọi đến, số máy hiện ngay trong đầu tôi.
Năm năm rồi không sai sót lần nào nữa.
Trước đây chuyển phát nhanh chất đống ở quầy lễ tân, nhân viên tự lục tìm, toàn mất đồ.
Tôi đổi lại: Tháo bao bì, phân loại, ghi tên, lần lượt mang đến tận bàn làm việc.
Đặt ở góc bàn, dán giấy ghi chú.
Có người hỏi không mệt à?
Mệt. Nhưng nhân viên có thể yên tâm ăn một bữa trưa.
Tôi tự học tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nhật.
Khi khách đến mà phiên dịch chưa tới, tôi có thể chêm một câu “Welcome”, có thể dẫn đường, rót nước.
Có lần khách Anh đến, phiên dịch bị tắc đường.
Tôi đỡ lời giúp suốt mười lăm phút.
Khi Tổng giám đốc Phương đến thì khách đã đang uống trà.
Ông ấy hỏi phiên dịch đâu?
Tôi bảo tắc đường, tôi đỡ lời trước một chút.
Ông ấy không nói gì.
Tan làm đi ngang qua lễ tân, ông ấy buông một câu: “Hôm nay làm tốt.”
Lễ tân là địa bàn của tôi.
Cây cảnh thay nước mỗi tuần, mặt bàn luôn sạch bóng, ba chiếc bút trong ống cắm thay phiên nhau sử dụng.
Tôi mặc đồng phục, búi tóc, trang điểm nhẹ.
Đứng suốt năm năm, gót chân chai sạn đến mức dùng d/ao cạo cũng không hết.
Tổng giám đốc Phương nói: “Tiểu Chu là bộ mặt của công ty.”
Năm đó thưởng cuối năm nhiều hơn năm nghìn.
Điện thoại reo bất cứ lúc nào, chuyển phát nhanh chất thành từng thùng.
Người khác nghỉ trưa tôi trực thay, người khác tan làm tôi dọn dẹp.
Nhưng mọi người đối xử tốt với tôi, gọi một tiếng “Chị Chu”, đi công tác về mang theo hộp bánh đặt ở quầy lễ tân.
Vậy là đủ rồi.
Tôi muốn làm thêm mấy năm nữa, gom đủ tiền, về quê mở tiệm hoa.
Nhưng tôi đã không đợi được đến ngày đó.
2.
Công ty vừa điều một giám đốc vận hành từ nơi khác đến.
Họ Lâm, tên Lâm Uyển Thanh, nghe nói được chiêu m/ộ từ tập đoàn lớn.
Khi Tổng giám đốc Phương giới thiệu bà ta tại cuộc họp quản lý, ông nói:
“Tổng giám đốc Lâm là chuyên gia về kỹ thuật số, sau này cải cách vận hành của công ty sẽ do cô ấy dẫn dắt.”
Việc đầu tiên là gọi tất cả trưởng bộ phận lại.
Nói là để “nâng cấp kỹ thuật số, giảm chi phí tăng hiệu quả”.
Ngày đầu tiên, bà ta gọi người bộ phận hành chính đi họp.
Tôi không đi. Bà ta nói tôi chỉ là lễ tân, không cần tôi.
Họp xong bà ta không về văn phòng mà đi thẳng ra quầy lễ tân.
Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn, cạch cạch cạch, cả tầng lầu đều nghe thấy.
Bà ta đứng trước mặt tôi, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Nhìn khoảng năm giây, không nói một lời.
Ánh mắt này tôi hiểu.
Bà ta đang chê bai tôi.
“Cô là lễ tân?”
“Vâng.”
“Tên gì?”
“Chu Mẫn.”
“Làm bao lâu rồi?”
“Năm năm.”
“Năm năm?” Bà ta cười khẩy một tiếng.
“Năm năm vẫn ngồi lễ tân, cô là thật sự không có năng lực, hay là mặt dày đây?”
Khi lời này đ/ập vào mặt, tôi không đỡ nổi.
Ở hành lang có vài đồng nghiệp đi ngang qua, bước chân rõ ràng chậm lại.
Bà ta cầm sổ đăng ký trên bàn lên, lật xem hai trang.
“Viết tay? Giờ là thời đại nào rồi? Ai còn dùng cái này?”
“Hệ thống cũng có, nhưng một số khách hàng không biết—”
“Khách hàng không biết?” Bà ta ngắt lời tôi, giọng không lớn, nhưng mỗi chữ đều mang gai.
“Khách hàng không biết cô liền chiều theo? Khách hàng bảo cô ăn cô cũng ăn à? Cô đến đây để làm việc, hay đến để làm bảo mẫu?”
Tôi mở miệng, muốn nói điều gì đó.
Bà ta ném quyển sổ trở lại bàn, một tiếng “bộp” vang lên.
“Từ ngày mai, lễ tân hoàn toàn kỹ thuật số hóa. Khách tự quét mã đăng ký, chuyển phát nhanh dùng tủ đựng, điện thoại dùng tổng đài tự động. Không cần người chuyên trách.”
“Vậy tôi làm gì?”
“Cô đi quản lý kho, kiêm vệ sinh, kiêm hậu cần.”
“Một người làm việc của ba người?”
Bà ta nhìn tôi, như nhìn một kẻ không biết điều.
“Chị Chu, tôi nói thật với chị.”
Bà ta bước tới một bước, rất gần tôi, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi nước hoa trên người bà ta.
Chương 9
Chương 9
Chương 25
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook