Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỗi buổi diễn hắn đều đi theo, còn tất bật chăm sóc, bưng trà rót nước, ân cần chu đáo, nhận được vô số lời khen ngợi từ mọi người.
Chỉ có tôi biết, hắn đang diễn kịch.
Mà vở kịch của hắn diễn quá đạt, nên trước khi tìm được cơ hội, tôi cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Buổi diễn thứ hai, Tống Thanh Hàm múa bài “Chim Thanh Tước”.
Khi bà múa, dưới khán đài im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều nín thở, sợ làm kinh động đến chú tiên điểu này đang hạ phàm.
Còn tôi thì xem đến cay cả mắt.
Kiếp trước, mẹ cũng từng xem “Chim Thanh Tước”.
Năm đó tivi đang chiếu lại cuộc thi múa, bà ôm giỏ kim chỉ ngồi trước tivi, xem liền cả buổi chiều.
Tôi đi học về, thấy bà dùng ngón tay mô phỏng theo màn hình từng chút một,
Vụng về và ngượng nghịu, như một chú chim g/ãy cánh đang đ/ập cánh trong vô vọng.
“Mẹ, mẹ xem hiểu không đấy?”
Tôi quăng cặp sách, hỏi với giọng mỉa mai.
Bà ngượng ngùng thu tay về, cười một cái:
“Không hiểu, chỉ là thưởng thức chút thôi.”
Lúc đó tôi không biết, bà không đơn thuần là đang xem người khác múa,
Mà là đang nhìn chính mình.
Nhìn cái bản thân đã bị g/ãy cánh, vĩnh viễn không thể bay trở lại.
Còn lúc này, chú Thanh Tước ấy đang đứng trên sân khấu, chói lọi như thể tái sinh từ trong lửa đỏ.
Tôi quệt mặt, mu bàn tay ướt đẫm.
Thời gian lại trôi qua một ngày, buổi diễn thứ ba cũng kết thúc tốt đẹp.
Hứa Cảnh vẫn không có động tĩnh gì, có lẽ vì lần trước bị tôi nhúng tay vào nên tạm thời hắn không dám manh động.
Nhưng tôi không dám lơ là chút nào, ngày nào cũng đến nhà hát thật sớm, đợi mọi người đi hết mới rời khỏi.
Cuối cùng, cơ hội đã xuất hiện vào chạng vạng ngày thứ tư.
Chiều hôm đó không có buổi diễn, các diễn viên đang tập vở mới.
Tống Thanh Hàm ngồi một mình trong phòng hóa trang, đang đối diện với gương tháo búi tóc.
Dáng vẻ xõa tóc của bà rất giống với kiếp trước,
Chỉ khác là lúc đó trong tóc bà luôn vương mùi khói dầu, còn bây giờ, chỉ có hương hoa thoang thoảng.
Điều khiến tim tôi đ/ập nhanh hơn nữa là, Hứa Cảnh không có ở đó.
Tôi nắm ch/ặt bàn tay ướt đẫm mồ hôi, từng bước đi vào trong.
“Cô Tống.” Tôi gọi bà.
Bà nhìn thấy tôi qua gương, thoáng sững sờ, rồi nhận ra ngay:
“Là cháu, cô bé lần trước.”
Bà quay người lại, nụ cười dịu dàng:
“Vẫn chưa có dịp cảm ơn cháu tử tế, sao cháu lại ở đây?”
“Cháu làm tình nguyện viên ở đây ạ.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bà, ngón tay lặng lẽ nắm ch/ặt gấu quần:
“Cô Tống, chuyện đôi giày múa lần trước, sau này cô có tra ra là ai làm không ạ?”
Nụ cười của bà nhạt đi đôi chút, lắc đầu:
“Tiểu Cảnh nói, ngành nào cũng có cạnh tranh, có lẽ là đồng nghiệp làm.”
“Dù sao cũng không xảy ra chuyện lớn, không cần phải làm ầm ĩ cho khó nhìn.”
Bà nói nhẹ tênh, nhưng tôi lại nghe ra một sự bất lực.
“Cô có bao giờ nghĩ đến,” tôi nhìn thẳng vào mắt bà, từng chữ một, “là Hứa Cảnh làm không?”
Không khí ngưng trệ một lúc.
Tống Thanh Hàm hơi nhíu mày, phủ nhận:
“Không thể nào, cô và Tiểu Cảnh lớn lên cùng nhau, nương tựa lẫn nhau, cậu ấy không có lý do gì để làm chuyện này.”
“Vậy ngoài hắn ra, còn ai có thể chạm vào giày múa của cô?”
Tôi ngắt lời bà, hạ thấp giọng:
“Cô kiểm tra giày trước khi ra ngoài, đến hậu trường thì giày lại có vấn đề.”
“Người có thể tiếp xúc với giày múa trong khoảng thời gian này, ngoài cô ra, chỉ có Hứa Cảnh.”
Tống Thanh Hàm sững người.
Ánh mắt bà bắt đầu trở nên mông lung.
Chúng tôi đều bị bao trùm bởi một luồng suy nghĩ kỳ quái, như những con côn trùng bị mắc kẹt trong cùng một tấm mạng nhện.
Đúng lúc này, một giọng nói phá vỡ sự tĩnh lặng.
“Đang nghĩ gì thế?”
Một giọng nói mang theo ý cười vang lên từ ngoài cửa.
Nhưng giọng nói đó rơi xuống lưng tôi, tựa như có một lưỡi d/ao lạnh lẽo đang chĩa vào.
Tôi gi/ật mình quay đầu lại.
Hứa Cảnh đang tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngựk, nhếch môi nhìn chằm chằm chúng tôi.
“Hàm Hàm.”
Hắn bước vào, tự nhiên đứng sau lưng Tống Thanh Hàm, đặt tay lên vai bà:
“Cô bé này lại đến tìm em trò chuyện gì thế?”
Ngay khi tay hắn đặt lên, vai Tống Thanh Hàm rõ ràng cứng đờ lại.
Thế nhưng ánh mắt của Hứa Cảnh quá dịu dàng,
Chứa chan tình yêu mãnh liệt.
Sự yêu thương này khiến Tống Thanh Hàm xua tan mọi nghi ngờ,
Bà nở nụ cười dịu dàng với Hứa Cảnh, đáp lại:
“Không có gì, chỉ là cảm ơn cô bé ấy một lần nữa, chuyện lần trước nghĩ lại vẫn thấy bủn rủn chân tay.”
Hứa Cảnh cưng chiều xoa đầu Tống Thanh Hàm, an ủi:
“Yên tâm đi, anh sẽ bảo vệ em thật tốt, tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra lần nữa.”
Nhưng ở nơi Tống Thanh Hàm không nhìn thấy, ánh mắt hắn như loài rắn đ/ộc đang quấn lấy tôi.
Tôi rùng mình sợ hãi.
Và nỗi sợ này nhanh chóng trở thành hiện thực.
Ngày hôm sau, tôi đến nhà hát, bảo vệ đã chặn tôi ở ngoài cửa.
Chương 11
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook