Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi bước ra khỏi phòng ngủ, tôi thấy một tờ giấy ghi chú đặt trên bàn phòng khách. Nét chữ của Lục Diễn, viết bằng bút dạ đen:
"Bữa sáng ở trong bếp. Cố lên nhé. Tối nay đón em đi ăn mừng."
Bên cạnh vẽ một con mèo rất x/ấu.
Tôi gấp tờ giấy ghi chú lại, cất vào túi áo blouse trắng rồi rời khỏi nhà.
Nửa năm sau. Mùa thu.
Phiên tòa chung thẩm vụ án Chu Đình Phong tuyên án. Tội nhận hối lộ, tội lạm dụng chức quyền, tổng hợp hình ph/ạt, kết án mười bốn năm tù giam.
Thẩm Tri Hành không bị truy c/ứu trách nhiệm hình sự-- anh ta là nhân chứng, không phải đồng phạm. Nhưng tên của anh ta và đoạn video đó đã mãi mãi lưu lại trên mạng. Phía sau cụm từ "bài toán xe điện" không còn là sự đồng cảm nữa, mà là một bình luận được trích dẫn lặp đi lặp lại:
"Anh ta không phải đang chọn 'c/ứu nhiều người hơn'. Anh ta đang chọn 'bảo toàn chính mình'."
Tống Tiểu Thiên sinh một bé gái. Ngày đứa trẻ chào đời, Thẩm Tri Hành đăng một bài trên mạng xã hội, ảnh đính kèm là bàn tay nhỏ xíu của em bé đang nắm lấy ngón trỏ của anh ta. Không có chữ nào.
Phương Trí Viễn sau này có gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Anh ta nói Thẩm Tri Hành đã từ chức ở b/ệnh viện, ở nhà làm người cha toàn thời gian chăm con. Th/uốc điều trị rối lo/ạn lưỡng cực vẫn đang uống, mỗi hai tuần đi tư vấn tâm lý một lần.
"Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều." Phương Trí Viễn nói trong điện thoại.
"Ừ." Câu trả lời của tôi chỉ có một chữ.
Tôi không còn h/ận nữa. Cũng không tha thứ.
Chỉ là không còn liên quan gì đến nhau nữa.
Cuộc sống mỗi ngày của tôi bây giờ rất cố định-- sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng thức dậy, bảy giờ ba mươi phút đến b/ệnh viện, tám giờ lên bàn mổ. Lịch phẫu thuật của khoa ngoại tổng quát rất dày đặc, c/ắt lách, túi mật, tắc ruột, ruột thừa, ngày nhiều nhất tôi làm sáu ca.
Trưởng khoa Trịnh đã quan sát tôi rất lâu trong tháng đầu tiên. Tháng thứ hai bắt đầu để tôi đ/ộc lập chủ trì phẫu thuật. Tháng thứ ba, trong buổi họp tuần, ông ấy nói một câu:
"Kỹ thuật kh//âu của bác sĩ Quan là ổn định nhất trong khoa."
Tôi không nói gì. Ánh mắt của mấy bác sĩ nội trú trẻ bên cạnh nhìn tôi đã có thêm vài phần gì đó.
Buổi tối trở về nhà, Lục Diễn thường đã có mặt ở đó.
Thời gian làm việc của anh linh hoạt hơn tôi-- các cuộc họp buổi sáng giải quyết xong trên xe, buổi chiều đến quỹ đầu tư ngồi hai tiếng, năm giờ là có thể về.
Trong bếp luôn có đồ ăn nóng chờ tôi. Không phải anh làm-- khả năng nấu nướng của anh chỉ dừng lại ở việc nấu mì gói-- mà là cô giúp việc đã chuẩn bị sẵn, anh chỉ phụ trách hâm nóng lại.
"Hôm nay làm mấy ca?"
"Bốn ca. Có một ca kh//âu thủng dạ dày hơi phức tạp, tốn thêm nửa tiếng."
"Tay có mỏi không?"
Tôi cử động các ngón tay phải, độ cong của ngón áp út không thay đổi so với nửa năm trước. Sẽ không tốt hơn được nữa, nhưng cũng không tệ hơn.
"Không mỏi."
Anh dịch lại từ sofa, cầm tay phải của tôi, bắt đầu xoa bóp từng đ/ốt một từ gốc ngón tay. Khi ngón cái của anh ấn lên vết s/ẹo trên lòng bàn tay, lực đạo rất nhẹ.
"Anh không cần phải xoa bóp mỗi ngày đâu."
"Anh tình nguyện."
Những cây phong đỏ ngoài cửa sổ lại bắt đầu đổi màu. Màu đỏ cam, giống hệt năm ngoái.
Tôi tựa vào sofa, để bàn tay anh xoa dịu đi sự nhức mỏi tích tụ suốt cả ngày trong lòng bàn tay mình.
Ti vi đang bật, âm lượng vặn rất nhỏ. Trên bàn trà đặt hai tách trà, nước trà bốc hơi nghi ngút, dưới ánh đèn trần trông như hai đám sương m/ù nhỏ.
"Lục Diễn."
"Ừ."
"Cảm ơn anh."
Động tác xoa bóp của anh không dừng lại.
"Cảm ơn vì điều gì?"
"Vì bất cứ điều gì cũng được."
Anh cười một tiếng, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay tôi. Đôi môi chạm vào đầu ngón áp út bị cong đó-- trên đó vẫn đeo chiếc nhẫn kim cương tám carat.
"Không cần cảm ơn." Anh nói, "Em còn sống đã là món quà cảm ơn tuyệt vời nhất rồi."
(Hết toàn văn)
Chương 8
Chương 11
Chương 23
Chương 8
Chương 7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook