Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảnh khắc đó giống như một dòng suối xuân, tưới mát tâm h/ồn khô cằn của tôi. Sau đó, chúng tôi nhận nuôi chú chó đó. Chu Trạch Diễn ngoài miệng thì chê bai nhưng ngày nào cũng đưa nó đi dạo. Anh ấy là một người có cảm xúc vô cùng tinh tế, dễ đồng cảm và đương nhiên cũng dễ lo âu hơn. Nhưng chẳng phải đó chính là lý do tôi từng thích anh ấy sao?
Lục Hoài Cảnh sững sờ. Im lặng một hồi lâu, anh ta ngả người ra sau, lấy tay che mắt, thở dài như trút được gánh nặng: "Sao mình lại thua cái tên nhóc bày nến đó chứ..."
Sao anh ta cứ canh cánh mãi chuyện đó nhỉ? Tôi vỗ vai Lục Hoài Cảnh, an ủi: "Nồi nào úp vung nấy thôi. Anh là người ngoài cuộc, đừng lo chuyện bao đồng nữa."
Lục Hoài Cảnh đi chưa được bao lâu, tôi phát hiện trên quần có một vệt m/áu nhỏ. Hèn gì bụng đ/au, hóa ra là đến kỳ. Tôi vốn không bao giờ đúng ngày nên cũng không ngạc nhiên lắm. Sau khi xử lý xong xuôi, một cái đầu ló ra từ ngoài cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy tôi vừa thay quần. Nhớ lại dáng vẻ phơi phới của Lục Hoài Cảnh khi rời đi, Chu Trạch Diễn như sụp đổ hoàn toàn.
"Em thích hắn đến thế sao? Ngay cả kỳ sinh lý cũng không từ chối?"
??? Anh ta lại đang tưởng tượng ra cái gì vậy? Tôi không muốn để ý đến anh ta, kéo rèm lại. Tiếng bước chân lại cộp cộp đi sang phía bên kia. Chu Trạch Diễn phát đi/ên, đ/ập vào cửa kính vang dội: "Khương Vụ, rốt cuộc hắn có điểm gì đáng để em làm vậy?"
Cơn đ/au khiến sự kiên nhẫn của tôi cạn kiệt. Tôi kéo hết rèm lại, gọi tài xế đến lái xe. Bên ngoài dần im ắng. Trong mười mấy phút chờ đợi, tôi nằm trên giường nhỏ chợp mắt một lát. Cho đến khi ở cửa xe có tiếng động xì xào. Chu Trạch Diễn cầm chìa khóa lấy được từ chỗ tài xế, ôm một túi lớn lên xe. Vừa vào đã như Doraemon lục lọi đủ thứ.
"Mỗi tháng anh thà tự tay giặt còn hơn để em đụng vào, em cứ tự hànhz hạz mình như vậy đấy à?"
Tôi yếu ớt chen vào: "Anh ấy không có..."
"Em còn bênh hắn!? Thằng s/úc si/nh đó có gì tốt chứ? Hắn còn bỏ mặc em ở đây một mình!"
Chu Trạch Diễn vừa nói vừa khóc, tay vẫn không ngừng hoạt động. Chẳng mấy chốc, tai tôi đã nhét bông gòn tẩm cồn, tay cầm trứng hầm đường đỏ, thắt lưng còn dán một miếng dán giữ nhiệt.
Phát hiện tôi đang buồn cười nhìn anh, Chu Trạch Diễn càng tủi thân, hầm hừ cầm quần đi về phía bồn rửa.
"Anh khóc cái gì?" Tôi đi tới.
"Tránh ra!! Anh không khóc, cũng không hề xót xa cho em, hu hu hu a a a!!!"
Nước mắt rơi như chuỗi hạt đ/ứt dây mà còn bảo không khóc. Tôi rút một tờ giấy đưa qua. Chu Trạch Diễn gạt đi.
"Hu hu hu a a a! Đã bảo là không xót xa cho em, em không nghe thấy à?"
Dáng vẻ ấm ức đó khiến tim tôi thắt lại. Tôi kiễng chân tới, hôn một cái lên môi anh. Đôi mắt Chu Trạch Diễn trợn tròn. Một nụ hôn kết thúc, anh ôm miệng lùi lại hai bước.
"Em còn muốn... hiệp hai à?"
Đôi khi tôi thực sự muốn đào n/ão anh ra xem bên trong có cái gì. Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ là người mình chọn, không thể gi*t được. "Chuyện trong đầu anh, không có xảy ra."
Nếu không giải thích, không biết anh còn suy diễn ra cái gì nữa. "Thật không?"
Chu Trạch Diễn ngước mắt lên, đôi mắt xám xịt ánh lên tia sáng, nhưng chưa được bao lâu đã bị làn nước che lấp. "Khương Vụ! Em cứ trêu anh như vậy có vui không? Nhìn anh mặt lạnh giặt quần l/ót sướng lắm sao?"
Tôi mỉm cười gật đầu: "Sướng."
Chu Trạch Diễn càng khó chịu hơn, khóc hết nửa gói giấy của tôi. "Mấy ngày nay để giám sát hai người, ngày nào anh cũng điểm danh siêu thoại CP, chủ nhà tưởng anh là fan cứng nên tặng anh một thùng dầu đậu nành. Ch*t ti/ệt thật, hắn m/ù à? Ai cần dầu đậu nành của hắn chứ!! Giờ em cũng hùa theo bọn họ b/ắt n/ạt anh, anh phải gọi điện cho mẹ em mách tội em, hu hu..."
Tôi tức đến mức bật cười. Thấy anh thật sự định gọi cho mẹ tôi, tôi giữ tay anh lại. "Đừng gọi, nếu không thì không quay lại với nhau nữa."
Chu Trạch Diễn sững người một chút, ngước mắt lên, có chút dè dặt. "Thật sự có thể quay lại sao? Hay là em lừa anh để làm hiệp hai?"
Tôi cạn lời, túm lấy tai anh, kéo mạnh một cái. "Em giống kẻ vô trách nhiệm với chính mình đến thế sao?"
Chu Trạch Diễn lắc đầu, mở đôi mắt cún con nhìn tôi. "Nhưng anh có hai yêu cầu."
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn cần phải giao kèo ba chương, nếu không Chu Trạch Diễn cứ làm lo/ạn tiếp thì không ai chịu nổi. Tôi giơ ngón tay lên: "Thứ nhất, có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng, không được cứng miệng. Thứ hai, sau này trước khi gh/en, hãy nhẩm trong lòng một trăm lần Khương Vụ yêu mình nhất."
Anh mừng đến phát khóc, nắm lấy tay tôi, cọ cọ lên má: "Em thực sự yêu anh nhất sao?"
Chu Trạch Diễn là trẻ mồ côi không cha không mẹ. Anh như một con sói nhỏ, cố chấp nắm lấy mọi tình yêu có thể nắm được. Thậm chí tôi càng cho, anh càng lo được lo mất. Trên mạng luôn nói, tình yêu của người trưởng thành chỉ sàng lọc, không nuôi dưỡng. Nhưng cuộc đời còn dài như vậy, nếu chúng ta mỗi người lùi một bước, chưa chắc đã không có kết quả. Vì Chu Trạch Diễn có nỗi khổ riêng, vậy thì tôi làm người tiên phong cũng chẳng sao. Những chuyện khác, cứ giao cho thời gian.
Tôi nâng khuôn mặt anh lên, giọng điệu trang trọng và chân thành: "Yêu anh nhất, chỉ yêu anh, trước đây yêu, sau này cũng yêu, thế giới có diệt vo/ng cũng vẫn yêu. Vậy nên trả lời em, anh làm được không?"
Chương 12
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 23
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook