Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ý cô là vẫn còn kém một chút."
"Ý tôi là... cũng ổn rồi ạ."
Đến cổng trường mẫu giáo, Giang Hiểu Đường đi vào trước.
Tôi đứng bên kia đường, nhìn Thiên Thiên và Náo Náo bước qua cổng hàng rào.
Náo Náo quay đầu vẫy tay: "Ba ơi tạm biệt!"
Giọng to đến mức cả con phố đều nghe thấy.
Tất cả phụ huynh đều quay đầu lại nhìn.
Tôi đứng dưới gốc cây ngô đồng, bế Tuần Tuần, muốn vẫy tay lại nhưng sợ làm người ta h/oảng s/ợ, đành khẽ gật đầu.
Thiên Thiên không quay đầu lại.
Nhưng tôi thấy bàn tay con bé vẫy vẫy bên hông-- một cái vẫy tay tạm biệt mà chỉ mình tôi hiểu được.
Buổi tối.
Tôi đang cố làm món th!t kho tàu trong bếp-- món mà bà Mã đã cầm tay chỉ việc dạy.
Bà Mã hét vọng từ nhà bên cạnh sang: "Tiểu Hạ! Phải thắng đường trước! Lửa nhỏ thôi!"
"Thắng đường là gì ạ?"
"Là xào đấy! Lửa nhỏ xào! Đừng dùng lửa lớn!"
"Vâng--"
"Bùm!"
Chảo dầu n/ổ tung.
Dầu b/ắn tung tóe khắp mặt bếp. Theo bản năng, tôi dùng cơ thể chắn cho Tuần Tuần đang ngồi ở cửa bếp.
Ba giọt dầu b/ắn vào lưng tôi, xèo xèo đ/au rát.
đ/au.
Nhưng so với những gì từng chịu đựng trước đây, thì chẳng là gì cả.
Tuần Tuần bị tiếng động làm h/oảng s/ợ, "oa" một tiếng khóc thét.
Náo Náo chạy từ phòng khách vào: "Ba ơi ba làm n/ổ bếp rồi à!"
"Không có."
"Thế sao lại bốc khói?"
"Đó là... hiệu ứng đặc biệt của món ăn đấy."
Chuông cửa vang lên.
Tôi tắt bếp, ra mở cửa.
Đứng trước cửa là Giang Hiểu Đường.
Cô ấy mặc đồ ở nhà, tóc còn ướt sũng-- chắc vừa tắm xong. Trên tay bưng một hộp đựng thức ăn.
"Cái đó... anh Hạ, tôi nghe bên nhà anh có vẻ như..."
"N/ổ một cái."
"Anh không sao chứ?"
"Không sao."
Cô ấy cúi đầu nhìn lưng tôi-- trên chiếc áo ba lỗ trắng, ba vết dầu b/ắn đỏ ửng lên.
"Lưng anh--"
"Không sao."
Cô ấy đưa hộp thức ăn qua.
"Tôi... làm dư một ít mì Ý. Không biết các bé có ăn không."
"Ăn ạ." Náo Náo lao từ sau lưng tôi ra, cư/ớp lấy hộp thức ăn, "Cảm ơn cô Giang!"
"Náo Náo!"
"Có sốt th!t băm!" Náo Náo đã mở nắp ra, "Thiên Thiên mau lại đây! Có mì Ý sốt th!t băm!"
Thiên Thiên từ phòng ngủ đi ra, nhìn hộp mì, rồi nhìn Giang Hiểu Đường, lại nhìn tôi.
Biểu cảm của con bé không tả nổi.
Giống như đang tính toán điều gì đó.
"Cảm ơn cô Giang." Thiên Thiên nói.
"Không có gì."
"Cô Giang nấu ăn ngon hơn ba con."
"Hả?"
"Ba con nấu mì gói còn làm ch/áy nồi."
"Thiên Thiên--"
"Lần trước ba nấu sủi cảo làm sủi cảo thành bột nhão."
"Thiên Thiên."
"Lần trước nữa ba nấu cơm quên không cho nước."
"Hạ. Thiên. Thiên."
Thiên Thiên cuối cùng cũng im lặng, nhưng khóe miệng rõ ràng đang cong lên.
Giang Hiểu Đường đứng ở cửa, ngón tay lại bắt đầu xoắn vạt áo.
"Vậy... các anh ăn trước đi. Tôi về đây."
"Cảm ơn cô Giang." Tôi nói.
"Không có gì."
Cô ấy quay người đi được hai bước, lại quay đầu.
"Anh Hạ."
"Hửm?"
"Nếu bữa sáng mai anh vẫn chưa biết làm gì... tôi thường dậy lúc sáu giờ rưỡi. Có thể... nấu dư ra một ít."
Náo Náo giơ tay: "Con muốn ăn sủi cảo rán!"
Thiên Thiên vỗ nó một cái: "Người ta đâu có hỏi em."
"Con đang trả lời mà!"
Tôi nhìn Giang Hiểu Đường, vành tai cô ấy hơi ửng hồng.
"Không cần làm phiền cô đâu. Tôi có thể--"
"Anh Hạ." Thiên Thiên kéo gấu áo tôi, giọng rất nghiêm túc, "Ba không biết nấu ăn. Đó là sự thật."
"..."
"Cô Giang biết nấu ăn. Đó cũng là sự thật."
"..."
"Cho nên, đừng cố quá."
Sáu tuổi.
Chỉ mới sáu tuổi đầu.
Tôi hít sâu một hơi.
"Vậy... làm phiền cô nhé, cô Giang."
---
【Chương 7】
Tuần Tuần bị sốt.
Hai giờ sáng, tôi sờ trán thằng bé, nóng đến mức ngón tay tôi phải rụt lại.
Nhiệt kế đo được: 38.9 độ C.
Tôi gọi 120.
Nhân viên trực tổng đài nghe thấy "hai tuổi", "sốt cao", "nửa đêm", giọng điệu lập tức trở nên căng thẳng: "Phụ huynh, hiện tại anh đang ở đâu?"
"Khu chung cư Hưng Hòa."
"Đợi chút, chúng tôi cử xe--"
"Quá chậm. Tôi tự đi. B/ệnh viện nhi gần nhất ở đâu?"
"B/ệnh viện Nhi thành phố Minh Thành, cách anh ba cây số--"
Tôi cúp máy.
Bọc Tuần Tuần trong chiếc chăn nhỏ, kẹp miếng dán hạ sốt dưới nách, nhét bình sữa vào túi.
Thiên Thiên và Náo Náo không thể để ở nhà.
Một tay tôi bế Tuần Tuần, tay kia lôi Náo Náo ra khỏi chăn, Náo Náo ngái ngủ lầm bầm "con không muốn đi học" rồi lại ngủ tiếp.
Thiên Thiên tự mình tỉnh dậy.
"Tuần Tuần làm sao vậy ba?"
"Sốt. Đi b/ệnh viện."
Con bé không nói hai lời, lật người xuống giường, xỏ giày, kéo áo khoác, hoàn tất chuẩn bị ra ngoài với tốc độ không nên có ở một đứa trẻ sáu tuổi.
Tôi cõng Náo Náo, bế Tuần Tuần, Thiên Thiên nắm lấy gấu áo tôi.
Lúc ra cửa, cửa nhà hàng xóm hé mở.
Giang Hiểu Đường khoác chiếc áo khoác mỏng, mắt còn ngái ngủ: "Có chuyện gì vậy?"
"Tuần Tuần sốt, đi b/ệnh viện."
"Tôi đi cùng các anh."
"Không cần--"
Cô ấy đã xỏ giày ra ngoài rồi.
"Anh một mình nuôi ba đứa, đến b/ệnh viện còn phải đăng ký xếp hàng. Anh không xoay xở nổi đâu."
Cô ấy nói có lý.
Tôi không từ chối nữa.
Đường phố lúc nửa đêm vắng tanh.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook