Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đợi các con lớn lên, cao hơn ba, sẽ không ai sợ nữa."
"Vậy phải đợi lâu lắm."
"Ừ. Cho nên ba sẽ chống đỡ thay các con trước."
Thiên Thiên không nói gì.
Một lúc sau, con bé chìa bàn tay nhỏ xíu ra, đặt lên mu bàn tay đang đẩy xe hàng của tôi.
---
【Chương 4】
Ngày đưa Thiên Thiên và Náo Náo đến trường mẫu giáo, tôi đã chuẩn bị đầy đủ.
Tôi mặc một chiếc áo Polo trắng-- bà Mã nói màu trắng trông hiền lành.
Cạo sạch râu trên mặt-- mặc dù vết s/ẹo trông lại càng rõ hơn.
Còn đeo thêm một cặp kính cận không độ-- Thiên Thiên nói người đeo kính trông giống tri thức.
Kết quả--
Trông như một tri thức bị người ta ch/ém một nhát.
Trường mẫu giáo Tinh Quang nằm cách cổng tây khu chung cư ba trăm mét, là một tòa nhà hai tầng màu hồng, trước cổng có hàng rào màu cầu vồng và một chú hươu cao cổ hoạt hình.
Khóe miệng chú hươu cao cổ cong lên, như đang mỉm cười với mỗi người đến đây.
Tôi thấy nó đang giễu cợt mình.
Đến cổng trường là tám giờ mười phút sáng.
Trước cổng đã có không ít phụ huynh đưa con đến.
Đa số là các bà mẹ. Ăn mặc chỉn chu, trang điểm nhẹ nhàng, dắt theo những đứa trẻ sạch sẽ, cúi xuống hôn một cái rồi nói "Cố lên bảo bối".
Khung cảnh ấm áp.
Rồi tôi xuất hiện.
Chiều cao một mét chín hai, đứng sừng sững giữa đám đông các bà mẹ trung bình một mét sáu lăm, như hạc giữa bầy gà-- nếu hạc là loài kền kền.
Trong lòng kẹp Tuần Tuần-- nó chưa đi học được, nhưng tôi không có ai giúp trông, đành phải mang theo.
Tay trái dắt Thiên Thiên.
Tay phải xách Náo Náo-- thật sự là xách, vì đi được nửa đường Náo Náo bảo mỏi chân không đi nữa, tôi liền xách cổ áo nó lên.
Hai chân nó lơ lửng trên không, đung đưa qua lại.
"Ba thả con xuống! Tư thế này mất mặt quá!"
"Tại con không chịu đi đấy chứ."
"Ba có thể cõng con mà!"
"Tay ba không rảnh."
Các phụ huynh ở cổng đồng loạt quay đầu.
Nụ cười của các bà mẹ cứ thế cứng đờ từng người một.
Một bà mẹ đang vẫy tay tạm biệt con gái, tay giơ giữa không trung, quên cả hạ xuống.
Một bà mẹ khác đang ngồi chỉnh ba lô cho con trai, đứng bật dậy với tốc độ nhanh rõ rệt.
Một ông bố-- hiếm lắm mới thấy ông bố ở đây-- ôm con mình lùi lại phía sau, môi mím thành một đường thẳng.
Không khí im lặng khoảng năm giây.
Náo Náo phá vỡ sự im lặng.
"Chào buổi sáng!" Nó vẫy tay với tất cả mọi người, "Con tên là Hạ Náo Náo! Con bốn tuổi! Đây là ba con! Ba con trông hơi dữ nhưng người ba tốt lắm ạ!"
Im lặng lâu hơn nữa.
Thiên Thiên vùi mặt vào vạt áo tôi.
"...Con muốn về nhà."
Cổng hàng rào trường mẫu giáo đang khóa.
Bên trong cửa đứng một cô giáo trẻ, tóc dài buộc đuôi ngựa, mặc đồng phục màu vàng của trường, trên ngựk cài bảng tên-- "Giang Hiểu Đường".
Phản ứng đầu tiên của cô ấy khi thấy tôi là--
Tay sờ lên chốt cửa hàng rào.
Không phải để mở cửa.
Mà là để x/ác nhận xem cửa đã khóa kỹ chưa.
"Chào cô." Tôi nói.
"Anh... chào anh." Giọng cô ấy cao vút lên nửa tông.
"Tôi đưa trẻ đến đăng ký nhập học. Hạ Thiên Thiên và Hạ Náo Náo."
"Ồ... đăng ký..." Cô ấy nhìn ra sau lưng, có lẽ đang x/ác nhận xem hiệu trưởng và các giáo viên khác có ở đó không, "Anh là... người nhà của..."
"Ba."
"Ồ."
"Đây là giấy nhận con nuôi."
Tôi đưa qua hàng rào.
Khi cô ấy vươn tay nhận, ngón tay rõ ràng run lên một cái.
Sau khi xem qua giấy tờ, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, rồi nhìn Thiên Thiên và Náo Náo.
Náo Náo lúc này đã bám vào hàng rào, ép mặt vào khe giữa các thanh sắt, như một con chuột hamster cố gắng vượt ngục.
"Trong đó có cầu trượt không ạ?" Náo Náo hỏi.
"Có." Giang Hiểu Đường đáp.
"Có hố cát không ạ?"
"Có."
"Có nhiều bạn nhỏ không ạ?"
"Có rất nhiều."
"Vậy cho con vào đi!"
"Em phải..."
Náo Náo đã bắt đầu leo hàng rào.
Không phải bò.
Mà là dùng tay chân leo lên như một con tắc kè.
Tôi túm lấy thắt lưng nó xách ngược trở lại.
"Hạ Náo Náo. Xếp hàng."
Nó treo lơ lửng trên tay tôi, hai chân đạp lo/ạn xạ.
Ánh mắt Giang Hiểu Đường dừng lại một thoáng trên bàn tay tôi đang túm Náo Náo-- các khớp ngón tay đầy vết chai và s/ẹo cũ.
Cô ấy nuốt nước bọt,
Mở cửa hàng rào.
"Mời vào."
Sau khi vào cổng, cô ấy dẫn tôi đến văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Tiền là một bà cô b/éo tầm hơn năm mươi tuổi, cười tủm tỉm, đang ăn một miếng bánh đậu xanh.
Ngay giây nhìn thấy tôi, miếng bánh đậu xanh rơi xuống.
"Chào hiệu trưởng Tiền."
"Anh... chào anh." Bà cúi người nhặt miếng bánh, lúc đứng dậy đầu gối đ/ập vào góc bàn, "Á" một tiếng.
"Tôi là Hạ Chinh, đến đăng ký cho hai đứa nhỏ nhập học."
"Ồ... vâng... được ạ..."
Bà lật xem hồ sơ, rồi lại nhìn tôi.
"Anh Hạ, theo quy định của chúng tôi, cần phải đăng ký tình trạng gia đình. Xin hỏi mẹ của các cháu..."
"Không có."
"Vậy người giám hộ khác của các cháu..."
"Chỉ có tôi."
Bút của hiệu trưởng Tiền khựng lại trên giấy.
"Anh Hạ, xin hỏi nghề nghiệp của anh là..."
"Thất nghiệp. Trước đây là Vũ cảnh."
Ngòi bút g/ãy.
"Vũ... Vũ cảnh?"
"Đã xuất ngũ rồi."
"Ồ. Xuất ngũ rồi. Được. Tốt tốt tốt."
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook