Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
"Những gì anh nghĩ trong lòng, tôi vẫn luôn nghe thấy."
Cả người anh ta sững sờ.
"Bảy năm rồi."
Tôi nói, "Mỗi lời đ/ộc địa anh nói ra, phía sau anh nghĩ gì, tôi đều biết. Mỗi lần làm tôi tổn thương xong, trong lòng anh hoảng lo/ạn đến mức nào, tôi đều nghe thấy."
Đôi môi anh ta r/un r/ẩy.
"Nhưng anh có biết điều đ/áng s/ợ nhất là gì không?"
Tôi lùi lại một bước.
"Đó là sau khi tôi nói đứa trẻ của Tô Uyển Uyển có thể là của anh, trong lòng anh đột nhiên không còn gì cả."
"Khoảnh khắc đó tôi mới thực sự sợ hãi."
"Bởi vì tôi không biết anh đang lừa tôi, hay là đang lừa chính bản thân mình."
Bàn tay đang nắm lấy hàng rào của anh ta buông lỏng ra.
"A Du."
Tôi xoay người bước lên lầu.
"Thường Du!"
Tôi không ngoái đầu lại.
"Cửa lầu hoa tôi dỡ bỏ rồi."
"Lần tới anh có đến, thì ngay cả cái cửa để đứng chờ anh cũng không còn nữa."
A Nguyên không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, đang nằm bò bên lan can trên lầu, bàn tay nhỏ bé nắm ch/ặt chiếc lục lạc bạc.
Thấy tôi bước lên, nó toét miệng cười.
"A mẹ, ngoài kia ai đang gọi thế?"
"Không có ai cả."
Tôi bế con lên, đóng cửa sổ lại.
Dưới lầu vọng lên một tiếng gọi rất thấp.
Tôi không lắng nghe.
Không phải là không nghe thấy.
Mà là không muốn phải đ/au thay cho anh ta nữa.
Tiếng lục lạc vang lên trong lòng A Nguyên, lách cách nhỏ vụn.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook