Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không có chèn ép, không có hời hợt, chỉ có sự tôn trọng tuyệt đối và tình yêu bình đẳng.
Buổi lễ trao giải diễn ra được một nửa.
Khi người dẫn chương trình xướng tên "Nước hoa đ/ộc lập xuất sắc nhất năm - 'Niết Bàn', nhà điều chế: Khương Hân Nguyệt", cả khán phòng vang dội tiếng vỗ tay.
Tôi hít một hơi thật sâu, xách vạt váy bước lên bục nhận giải.
Đón lấy chiếc cúp nặng trĩu trên tay.
"Đầu tiên, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến người hướng dẫn của mình - ông Lyon, và bạn đời của tôi - Bùi Tịch Xuyên."
Tôi nhìn người đàn ông đang vỗ tay cho mình dưới khán đài.
"Cảm ơn hai người đã giúp tôi tìm lại khứu giác, và tìm lại chính bản thân mình."
"Chai 'Niết Bàn' này, hương đầu là hoắc hương đắng chát, hương giữa là tiêu hồng đầy tính tấn công, còn hương cuối là gỗ đàn hương ấm áp, kéo dài."
Tôi giơ cao chiếc cúp, hướng về phía ống kính.
Tôi biết, đoạn truyền hình này chắc chắn sẽ được phát lại ở trong nước.
Người đàn ông đang giãy giụa trong cống rãnh kia, nếu vẫn còn có thể nhìn thấy.
"Tôi muốn nói với tất cả mọi người, đừng vì bất cứ ai mà che đậy mùi hương vốn có trên cơ thể bạn."
"Những kẻ cố gắng khiến bạn trở nên nhạt nhòa, chưa bao giờ thực sự yêu bạn."
"Mùi hương của bạn, chỉ thuộc về chính bạn."
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt lại vang lên dưới khán đài.
Sau khi buổi lễ kết thúc, tôi và Bùi Tịch Xuyên bước ra khỏi triển lãm.
Đêm Paris thật đẹp, ánh đèn bên bờ sông Seine phản chiếu trên mặt nước, sóng sánh lung linh.
"Nhà điều chế Khương, tối nay muốn ăn mừng thế nào đây?"
Bùi Tịch Xuyên khoác áo choàng cho tôi, vén những sợi tóc lòa xòa bên má ra sau tai.
"Muốn ăn món vịt quay tiệm lâu đời ở phía Tây thành phố rồi."
Tôi tiện miệng đùa một câu.
Bùi Tịch Xuyên lại nghiêm túc nhìn đồng hồ.
"Bây giờ bay về nước, mất khoảng mười một tiếng. Tính cả chênh lệch múi giờ, chúng ta chắc chắn kịp mẻ vịt đầu tiên vào tối mai."
Tôi ngẩn người, rồi bật cười thành tiếng.
"Bùi Tịch Xuyên, anh đi/ên rồi à?"
"Vì em mà đi/ên, anh cam tâm tình nguyện."
Anh nắm lấy tay tôi, mười ngón đan ch/ặt.
"Đi thôi, về nước."
Còn trong nước, dưới một cây cầu vượt âm u ẩm thấp.
Lộ Gia Dữ khoác trên mình chiếc áo choàng cũ nát, co quắp trong góc tối.
Trước mặt anh là một cái bát vỡ, bên trong chỉ có vài đồng xu lẻ.
Do suy dinh dưỡng kéo dài và bị hànhz hạz bởi tinh thần, anh trông như một ông già hơn năm mươi tuổi.
Trên màn hình lớn phía trên cầu vượt, đang phát sóng trực tiếp sự kiện trao giải nước hoa hoành tráng.
Anh vốn đang nhắm mắt, cố gắng chống chọi với mùi hôi thối nồng nặc không nơi nào không có trong không khí.
Đột nhiên, anh nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy.
Anh bàng hoàng mở mắt.
Trên màn hình lớn, người phụ nữ mặc lễ phục trắng, tỏa sáng rực rỡ kia đang cầm cúp phát biểu say sưa.
"Đừng vì bất cứ ai mà che đậy mùi hương vốn có trên cơ thể bạn..."
Lộ Gia Dữ nhìn chằm chằm vào màn hình, nước mắt hòa lẫn với bụi bẩn trên mặt chảy vào miệng.
Đắng ngắt.
Đắng hơn gấp vạn lần ly cà phê đen anh từng uống năm nào.
Anh nhìn Bùi Tịch Xuyên bên cạnh tôi.
Ánh mắt người đàn ông đó nhìn tôi tràn đầy yêu thương và tôn trọng.
Đó là thứ anh chưa bao giờ trao cho tôi.
"Hân Nguyệt..."
Anh chìa bàn tay bẩn thỉu ra, muốn chạm vào gương mặt tôi trên màn hình.
Nhưng anh căn bản không chạm tới được.
Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi, sống cuộc đời rực rỡ nhất trong một thế giới không có anh.
Lộ Gia Dữ cuối cùng cũng gục ngã gào khóc.
Khiến người đi đường đều ngoái nhìn, vội vã rảo bước.
"Tên đi/ên này lại lên cơn gì nữa, hôi thối quá đi mất."
Sự hôi thối.
Lộ Gia Dữ tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Cả đời này, anh sẽ không bao giờ ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết, ấm áp ấy nữa.
Một năm sau.
Đám cưới của tôi và Bùi Tịch Xuyên được tổ chức đúng hẹn trong nước.
Không có những thủ tục rườm rà, chỉ mời những người thân và bạn bè thân thiết nhất.
Hiện trường đám cưới được bài trí như một rừng gỗ đàn hương bạt ngàn, không khí tràn ngập mùi hương gỗ khiến lòng người an yên.
Tôi mặc bộ váy cưới Bùi Tịch Xuyên đặt làm riêng cho mình, bước về phía anh.
"Hôm nay em đẹp lắm."
Anh đón lấy tay tôi, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay.
Tôi nhìn anh, đáy mắt tràn ngập ý cười.
"Mùi hương trên người anh, cũng rất thơm."
Bùi Tịch Xuyên mỉm cười.
"Là loại 'Trung Thành' do cô Khương điều chế đ/ộc quyền, anh nào dám không dùng."
Chúng tôi trao nhẫn giữa hương gỗ đàn hương, thề nguyện bên nhau.
Sau khi nghi thức kết thúc, tôi nhận được một tin nhắn lạ.
"Hân Nguyệt, chúc em hạnh phúc. Xin lỗi em."
Người gửi là một số máy lạ.
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, lòng không chút gợn sóng.
Tôi không trả lời, trực tiếp xóa tin nhắn rồi chặn số đó.
Quay người lại, Bùi Tịch Xuyên đang bưng hai ly sâm panh bước về phía tôi.
"Sao thế?"
Anh hỏi.
"Không có gì."
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook