Phòng ngủ chính bị chiếm, hoa khôi nhà máy thời thập niên 70 không nhịn nữa

Cô ấy biết Cố Nguyệt ly hôn rồi sống ở nhà mẹ đẻ không tốt, anh trai chị dâu bắt cô ta làm việc này việc nọ, bố mẹ cũng đối xử không tốt với cô ta.

Nhưng cô ấy lại quên mất rằng mười năm qua tôi cũng sống cuộc sống y hệt như vậy ở nhà chồng.

Mỗi ngày tôi phải thức dậy từ năm sáu giờ sáng để chuẩn bị cơm nước cho cả nhà, sau đó giặt giũ quần áo cho cả đại gia đình.

Tiền lương hàng tháng bắt buộc phải nộp lên, ăn cơm tôi phải ăn ít nhất.

Vì mẹ anh ta nói, đàn ông là trụ cột gia đình, phải để đàn ông ăn no trước, phụ nữ ăn vài miếng là được rồi.

Bình thường anh ta ở ký túc xá, cuối tuần nghỉ lễ mới về nhà, mà tôi cũng chỉ khi anh ta về mới được ở phòng ngủ. Chỉ cần anh ta không ở nhà, phòng ngủ phải nhường cho con cái của anh chồng chị dâu ở, tôi chỉ có thể trải đệm ngủ dưới sàn căn bếp ẩm thấp có mùi lạ.

Tôi từng than phiền với anh ta, nhưng anh ta lại lạnh mặt quở trách tôi: “Phụ nữ lấy chồng chẳng phải đều sống như vậy sao? Mẹ cũng là vì tốt cho chúng ta, cô có thể đừng tính toán chi li như thế được không?”

Mười năm tôi ở căn bếp anh ta không hề xót xa, mà Cố Nguyệt mới ly hôn ở bếp có một tháng anh ta đã đ/au lòng đến mức dùng chuyện ly hôn đe dọa tôi, bắt tôi nhường phòng ngủ.

Hóa ra không phải anh ta không hiểu, mà chỉ là người anh ta quan tâm không phải là tôi.

Tôi cúi đầu nhìn những vết chai dày trên lòng bàn tay mình, đây là thứ tôi đã mài giũa suốt mười năm làm việc. Mười năm nay tôi không dám nghỉ ngơi một phút nào, cứ như một con quay, người khác không muốn trực đêm thì tôi trực, người khác chê việc mệt thì tôi làm.

Tôi làm tất cả những điều này chỉ vì muốn sớm giành được quyền phân nhà, chuyển ra khỏi cái gia đình ăn th!t người đó.

Giờ đây tôi đã được phân nhà, nhưng trong nhà lại sắp sửa có người ngoài dọn vào.

“Căn nhà này là do tôi vất vả mười năm mới được phân, tôi đã ở căn bếp nhà anh suốt mười năm, giờ anh lại bắt tôi tiếp tục ở phòng khách, Tiêu Hồng Binh, anh thấy có thỏa đáng không?”

Trên mặt Tiêu Hồng Binh thoáng hiện vẻ chột dạ, vừa định mở miệng thì Cố Nguyệt đã che miệng, bộ dạng như người không còn thiết sống mà lên tiếng: “Em biết ngay mình là kẻ thừa thãi mà, vậy thì em thà ch*t đi cho xong.”

Nói xong cô ta đẩy Tiêu Hồng Binh ra rồi chạy biến đi.

Tiêu Hồng Binh hoảng hốt đuổi theo, ngay cả việc đ/âm sầm vào tôi khiến tôi ngã nhào cũng chẳng hề để tâm.

Tôi vịn bàn đứng dậy, sau đó bắt đầu tự mình thu dọn phòng ốc, xếp quần áo của mình vào tủ, còn đồ đạc của Tiêu Hồng Binh tôi không hề động đến.

Sau đó tôi đi đến văn phòng xưởng: “Cấp cho tôi một tờ giấy giới thiệu, tôi muốn ly hôn.”

Chị Vương, lãnh đạo văn phòng xưởng có mối qu/an h/ệ khá tốt với tôi, nghe tin tôi muốn ly hôn thì vẻ mặt kinh ngạc: “Nguyễn Du, sao đột nhiên cô lại muốn ly hôn? Có phải vì Cố Nguyệt đó không?”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, đã là tâm đầu ý hợp thì tôi tác thành cho họ.”

Chị Vương nắm ch/ặt tay tôi, vẻ mặt lo lắng khuyên bảo: “Nguyễn Du, tôi biết Cố Nguyệt đó không phải loại tốt lành gì, trước đây cô ta ly hôn cũng là vì chồng cô ta phát hiện cô ta không rõ ràng với người khác.”

“Tiêu Hồng Binh là giáo viên, bây giờ nhà nước coi trọng giáo dục, địa vị xã hội của anh ta cao, cô ly hôn sẽ chịu thiệt thòi đấy. Cô vất vả lắm mới chịu đựng được đến giờ, cô muốn để không cho Cố Nguyệt đó hưởng lợi sao?”

“Hơn nữa hiện tại cô đang được đá/nh giá tốt, chẳng bao lâu nữa sẽ được thăng chức, không cần làm công nhân dệt trực tiếp nữa, nếu ly hôn sẽ ảnh hưởng đến cô, cô đừng có dại dột.”

Nhìn sự quan tâm chân thành của chị Vương, tôi biết chị ấy vì tốt cho tôi, nhưng tôi không thể ch/ôn vùi cả đời mình trong vũng bùn này được.

Tôi liền kể hết những gì đã trải qua suốt mười năm, bao gồm cả chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Chị Vương nghe xong mắt cũng đỏ hoe: “Đúng là đồ khốn nạn, không phải loại người ra gì, cô thực sự đã phải chịu ấm ức rồi.”

“Nếu cô đã thực sự suy nghĩ kỹ, tôi sẽ cấp giấy giới thiệu cho cô.”

Tôi gật đầu: “Tôi nghĩ kỹ rồi.”

Cầm tờ giấy giới thiệu trên tay, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn, liền đi cửa hàng m/ua một cân sườn.

Vừa bước ra khỏi cửa đã gặp Tiêu Hồng Binh và Cố Nguyệt đang xem giày da, hai người họ tựa vào nhau, thân mật không rời.

“Đôi giày này đắt quá, anh Hồng Binh, em không thể nhận đâu.”

Tiêu Hồng Binh lại cưng chiều véo má Cố Nguyệt: “M/ua cho em, đắt bao nhiêu cũng xứng đáng.”

“Chỉ có đôi giày cao gót da thật này mới xứng với em.”

Cố Nguyệt đỏ mặt, vẻ thẹn thùng lên tiếng: “Vậy anh Hồng Binh đã m/ua giày cao gót cho chị dâu bao giờ chưa?”

Tiêu Hồng Binh kh/inh khỉnh cười nhạt: “Cô ta suốt ngày hết làm việc nhà lại đến xưởng dệt, đi giày cao gót vào đâu được, m/ua cho cô ta chỉ tổ phí phạm.”

Cố Nguyệt làm nũng: “Xem ra em thật may mắn nhỉ? Được anh Hồng Binh yêu thương.”

Tôi đứng ở góc đường, trái tim như bị vật nặng đ/ập trúng, nghẹn đến mức không thở nổi.

Một năm trước khi giày cao gót bắt đầu thịnh hành, tôi cũng muốn m/ua một đôi, nhưng anh ta lập tức lạnh mặt: “M/ua cái đó làm gì cho tốn tiền? Một đôi giày cao gót bằng nửa tháng lương của anh rồi, đủ cho cả nhà ăn bao nhiêu gạo, đúng là không biết vun vén gia đình.”

Hóa ra trong mắt anh ta, tôi không xứng đáng được đi giày cao gót.

Chẳng liên quan gì đến việc biết vun vén hay không.

Tôi xách túi th!t quay người định đi thì bị một người chặn lại, chính là Cố Nguyệt.

Danh sách chương

4 chương
25/07/2026 18:16
0
25/07/2026 18:16
0
05/08/2026 16:17
0
05/08/2026 16:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu