Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Hoàng thượng giờ đang bận xử lý tàn cuộc nơi biên quan, lấy đâu ra thời gian quản chuyện vặt vãnh ở công chúa phủ?”
“Vả lại, là công chúa tự mình mắc b/ệnh nặng, không thể chủ trì việc nội trợ, phò mã vì sự tiếp nối của gia tộc mà đề bạt một bình thê, chuyện này nói ra ở đâu cũng đều chiếm chữ lý.”
Phó Tĩnh Nghi chống gậy đứng lên, ánh mắt âm hiểm.
“Nói nhảm với nó làm gì!”
“Đã không chịu thể diện, vậy thì giúp nó thể diện!”
Theo lệnh của lão thái thái, đám mụ già thô kệch vây quanh lập tức như sói như hổ lao tới.
Những mụ già này đều là do Bùi gia tuyển chọn kỹ lưỡng, quanh năm suốt tháng làm những việc dơ bẩn không thấy ánh sáng ở hậu trạch, sức lực vô cùng lớn.
Họ một trái một phải ghì ch/ặt vai ta, cưỡng ép kéo ta về phía bàn án.
“Láo xược! Ai dám đụng vào bản cung!”
Ta gắng sức giãy giụa, nhưng hai cánh tay bị kìm kẹp ch/ặt cứng, xươ/ng cốt truyền đến từng cơn đ/au nhói.
Đám mụ già đó không những không buông tay, ngược lại còn được đà lấn tới, lục lọi túi thơm ta mang theo bên mình, hòng cư/ớp đoạt ấn tín công chúa.
Thẩm Kinh Xuân muốn lao tới c/ứu ta, nhưng bị Cố Hàn Chu đ/á một cước vào ngựk, hộc ra một ngụm m/áu tươi, mềm nhũn ngã xuống đất.
“Điện hạ!” Thẩm Kinh Xuân tuyệt vọng gào khóc.
Liễu Vãn Tinh ở bên cạnh che miệng, giả nhân giả nghĩa kinh hô.
“Biểu ca, đừng làm công chúa bị thương, nếu đổ m/áu thì chung quy cũng là điềm x/ấu…”
Bùi Tùng Niên lạnh lùng nhìn dáng vẻ chật vật của ta, trong mắt lóe lên tia khoái cảm trả th/ù.
Chàng thong thả lấy từ chiếc túi thơm bị x/é rá/ch ra miếng ngọc ấn Điền Hoàng tượng trưng cho thân phận hoàng gia.
“Đã điện hạ b/ệnh nhập cao hoang, thần đành đắc tội vậy.”
“Ghì ch/ặt công chúa, đỡ tay người dùng ấn!”
Ta siết ch/ặt ngọc ấn, dù móng tay có nứt toác chảy m/áu cũng tuyệt không buông.
Ngay khi tay Bùi Tùng Niên sắp chạm vào ta, một thanh trọng ki/ếm tuốt vỏ x/é gió bay tới, cắm phập xuyên qua mặt bàn gỗ tử đàn trước mặt.
“Ta xem kẻ nào dám động vào Trường Lạc công chúa!”
Trọng ki/ếm cắm sâu vào gỗ ba tấc, chấn động khiến cả chiếc bàn vỡ tan tành.
Mực tàu, chén trà và mấy tờ văn thư hoang đường kia lập tức bị hất văng xuống đất, hỗn lo/ạn một đống.
Đám mụ già đang ghì ch/ặt lấy ta bị luồng ki/ếm khí kinh thiên động địa này dọa cho hét lên liên hồi, theo bản năng buông tay ra.
Hai cánh cửa lớn sơn son dày nặng bị khóa ch/ặt của sảnh tiệc phát ra tiếng n/ổ giòn giã khiến người ta gh/ê răng.
Ầm ầm đổ sập.
Trong làn bụi gỗ bay đầy trời, một đội vệ sĩ mặc huyền giáp đen, tay cầm Tú Xuân đ/ao tràn vào như những bóng m/a, trong nháy mắt vây ngược lại đám phủ binh của Bùi gia.
Người đàn ông dẫn đầu đi ngược ánh sáng, kim tuyến trên bộ huyền sắc kỳ lân phục tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh nến.
Yến Lưu Cảnh.
Chỉ huy sứ Hoàng Thành Ty, quân bài tẩy cuối cùng và cũng là quân bài chí mạng nhất mà phụ hoàng để lại cho ta.
Chàng sải bước qua những tấm cửa vỡ nát, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một đám người ch*t.
“Bản quan không biết từ bao giờ, luật pháp Đại Sở lại đến lượt Bùi gia định đoạt.”
Yến Lưu Cảnh đi tới bên cạnh ta, quỳ một gối xuống, giọng nói trầm ổn như núi.
“Thần c/ứu giá chậm trễ, để điện hạ kinh hãi rồi.”
Ta xoa xoa cổ tay bị bóp đến tím bầm, hạ mắt nhìn chàng.
“Không trễ, đến vừa vặn lắm.”
Bùi Tùng Niên nhìn thấy Yến Lưu Cảnh đột ngột xuất hiện, sắc mặt biến đổi dữ dội, nhưng cậy vào quân công bình định biên lo/ạn vừa lập, chàng cứng rắn không chịu lùi bước.
“Yến chỉ huy sứ, đây là việc nhà của Bùi gia. Hoàng Thành Ty tuy quyền uy ngất trời, nhưng cũng không quản đến hậu trạch của công thần đấy chứ?”
Chàng cố dùng hai quân bài “việc nhà” và “công thần” để ép Yến Lưu Cảnh lùi bước.
“Việc nhà?”
Yến Lưu Cảnh chậm rãi đứng dậy, rút ngược thanh trọng ki/ếm cắm trên bàn, kéo theo một đống vụn gỗ.
Chàng thậm chí không thèm nhìn Bùi Tùng Niên lấy một cái, trực tiếp ra lệnh.
“Vừa rồi ai đã đụng vào tay điện hạ, tay nào đụng thì ch/ặt tay đó.”
“Tuân lệnh!”
Mấy tên hắc giáp vệ như sói như hổ lao về phía đám mụ già kia.
Tiếng thét thảm thiết x/é toạc không khí sảnh tiệc.
M/áu tươi b/ắn tung tóe, vài ngón tay thô ráp lăn lóc trên nền gạch xanh, đám mụ già đ/au đến mức lăn lộn trên đất, ngay cả tiếng kêu gào cũng trở nên méo mó.
Khách khứa đầy sảnh sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vài nữ quyến nhát gan thậm chí ngất lịm đi.
Liễu Vãn Tinh càng sợ đến hét lên một tiếng, ôm ch/ặt lấy cánh tay Bùi Tùng Niên, toàn thân r/un r/ẩy như cầy sấy.
“Biểu ca… m/áu… có m/áu…”
Bùi Tùng Niên mắt đỏ ngầu, chàng không thể ngờ được, Yến Lưu Cảnh lại dám sát giới ngay tại Bùi gia.
“Yến Lưu Cảnh! Ngươi kh/inh người quá đáng!”
Bùi Tùng Niên rút ki/ếm đeo bên hông, chĩa thẳng vào yết hầu Yến Lưu Cảnh.
“Ta là Trấn Nam tướng quân do chính tay Hoàng thượng phong tặng, ngươi dám động vào người của ta, không sợ ngày mai ta dâng tấu tham ngươi một quyển, khiến ngươi ch*t không chỗ ch/ôn thân sao!”
Yến Lưu Cảnh kh/inh miệt liếc nhìn thanh ki/ếm đang r/un r/ẩy kia.
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 15
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook