Thiên kim thật, tôi có chỗ dựa!

Thiên kim thật, tôi có chỗ dựa!

Chương 3

05/08/2026 19:59

Sở Thanh Ca mặc đồ ngủ, hai tay đút túi quần, dựa vào khung cửa, lạnh lùng nhìn tôi.

“Nửa đêm nửa hôm, cô phát đi/ên cái gì đấy?”

Tôi gi/ật nảy mình, lắp bắp nói: “Chị, chị ơi... em nhường phòng cho chị, em xuống ở căn phòng giúp việc cạnh kho chứa đồ dưới lầu...”

Sở Thanh Ca nghe tiếng lòng tôi liên tục phát đi: 【Chị ấy đến rồi, chị ấy đến rồi, chị ấy đến kiểm tra thành ý của mình, hy vọng chị ấy thấy mình chủ động nhường phòng mà lần sau đá/nh mình nhẹ tay một chút, tránh cái mặt ra】, cô suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

Cô gi/ật lấy vali của tôi, ném vào phòng như ném rác.

Sau đó túm lấy cổ áo sau của tôi, như xách một con mèo con, trực tiếp ném tôi về lại chiếc giường rộng hai mét trong phòng ngủ chính.

“Cô nghe cho kỹ đây.”

Sở Thanh Ca chống hai tay lên mép giường, cúi người xuống, ánh mắt đầy áp lực nhìn chằm chằm tôi:

“Nhà họ Sở phá sản rồi à? Thiếu giường của cô chắc? Thiếu cái phòng này chắc? Cần cô phải ủy khuất đi ngủ ở phòng giúp việc để giả vờ đáng thương sao?”

Tôi co rúm trong chăn, lộ ra đôi mắt đầy kinh hãi: “Kh-không phải...”

“Ngoan ngoãn ở yên đây cho tôi!”

Sở Thanh Ca đe dọa hung dữ: “Còn dám chạy lung tung nữa, tôi bẻ g/ãy chân cô!”

Nói xong, cô "rầm" một tiếng đóng cửa bỏ đi.

Tôi r/un r/ẩy trong chăn, mãi một lúc lâu sau mới che lấy đôi gò má đỏ bừng, gào thét đi/ên cuồ/ng trong lòng:

【Á á á á! Động tác chị ấy xách mình lên ngầu quá! Chị ấy men quá! Lúc chị ấy nói “bẻ g/ãy chân cô” đúng là khí chất tổng tài bá đạo luôn! Mình đơn phương tuyên bố, từ hôm nay trở đi, chị ấy chính là thần tượng duy nhất của mình!】

Ngoài hành lang, Sở Thanh Ca đi chưa xa bỗng lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã.

Cô xoa xoa vành tai đang nóng bừng, nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Con bé Sở Ấu Ấu này, trong đầu rốt cuộc chứa toàn loại phế liệu gì thế không biết!”

Những ngày sau đó, phong cách của nhà họ Sở trở nên cực kỳ quái dị.

Sở Thanh Ca phát hiện ra, chỉ cần mình vừa sầm mặt lại, nội tâm tôi sẽ biến thành những dòng bình luận màu hồng chạy liên tục trên màn hình.

Toàn là sự kính sợ, sùng bái và những lời khen ngợi không chút giữ lại dành cho cô.

Cô cố tình lạnh lùng nhìn tôi uống th/uốc, tôi trong lòng: 【Ánh mắt chị ấy tuy lạnh, nhưng tràn đầy sự đôn đốc dành cho mình! Th/uốc đắng dã tật, để không bị chị ấy gh/ét bỏ, mình phải uống một hơi hết sạch!】

Cô chê tôi đi chậm như rùa bò, mất kiên nhẫn túm cổ áo tôi kéo đi, tôi trong lòng:

【Vù vù cất cánh! Chuyến xe nhân lực của chị ấy êm quá! Sức của chị ấy khỏe thật, cảm giác an toàn bùng n/ổ!】

Sở Thanh Ca vốn như một con nhím dựng ngược gai nhọn, chuẩn bị mở ra một con đường m/áu trong cái hào môn đầy giả tạo và tính toán này.

Nhưng cô đ/au lòng phát hiện ra, mọi sự phòng thủ và tấn công của mình, trước mặt cô thiên kim giả “yếu đuối không thể tự lo liệu” nhưng có lối tư duy kỳ lạ này, đều vô dụng.

Đối mặt với những âm mưu xảo trá thì cô còn quen, chứ với những suy nghĩ đầy “phế liệu” trong đầu tôi, cô thực sự không đỡ nổi.

May thay, sắp đến ngày khai giảng.

Ngày khai giảng.

Sở Thanh Ca là thiên kim thật của nhà họ Sở, đương nhiên phải chuyển vào ngôi trường tư thục quý tộc mà tôi đang theo học.

Trước khi ra khỏi cửa, cha mẹ nhà họ Sở dặn đi dặn lại, bảo Sở Thanh Ca ở trường phải khiêm tốn, phải giữ mối qu/an h/ệ tốt với bạn bè, có gì không hiểu thì hỏi tôi.

Sở Thanh Ca nghe như gió thoảng bên tai, đeo chiếc túi đeo chéo, đút tay vào túi quần, ngầu như một sát thủ.

Còn tôi, như một kẻ tay sai tận tụy, đi theo sau cô nửa bước chân, tay còn giúp cô cầm một hộp sữa dâu ấm nóng.

【Hôm nay cũng là ngày đi tuần phố cùng đại lão! Có chị ở đây, xem ai dám nói mình là kẻ ốm yếu vô dụng nữa!】

Sở Thanh Ca nghe những tiếng lòng không có tiền đồ này, khóe miệng gi/ật gi/ật không thể nhận ra, lạnh lùng buông một câu:

“Đừng đi theo tôi, ở trường giả vờ như không quen biết.”

Cô đã quen với việc đ/ộc lai đ/ộc vãng, càng không muốn dính líu vào những mối qu/an h/ệ xã giao nhàm chán của ngôi trường quý tộc này.

Huống hồ, cô thấy mang theo một cái bình dầu đi đâu cũng thở không ra hơi như tôi thật quá phiền phức.

Tôi lập tức dừng bước, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ chị, không vấn đề gì chị.”

【Hu hu hu chị gh/ét mình rồi, cũng phải thôi, mình phế thế này chỉ tổ làm mất mặt chị. Không sao, mình phải học cách tự lập, mình phải kiên cường!】

Sở Thanh Ca khựng bước chân, bực bội vò đầu, không ngoảnh lại mà tăng tốc độ.

Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra, “tự lập” đối với tôi mà nói, là một việc cực kỳ xa xỉ.

Bởi vì vừa đến trường, tôi đã bị đại ca trường Triệu Minh cùng đám đàn em chặn lại ở góc khuất phía sau tòa nhà nghệ thuật.

Triệu Minh là phú nhị đại nổi tiếng ở Giang Thành, gia đình có tiền có thế, thường ngày vẫn quen thói ngang ngược hống hách trong trường.

Hắn luôn nhìn tôi không vừa mắt, cảm thấy tôi là một thiên kim giả, chiếm đoạt tài nguyên của nhà họ Sở, vậy mà lúc nào cũng bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.

Danh sách chương

5 chương
25/07/2026 18:06
0
25/07/2026 18:06
0
05/08/2026 19:59
0
05/08/2026 19:59
0
05/08/2026 19:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu