Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tro bụi hương vương vãi khắp mặt đất.
Tôi vội vàng cúi xuống nhặt, một miếng ngọc bội cũ kỹ giấu trong ống tay áo rơi ra.
Đó là di vật duy nhất người mẹ quá cố để lại cho nguyên chủ.
Một miếng ngọc bội hình hoa sen với đường nét chạm khắc thô kệch.
Ngọc bội lăn đến bên chân Tiêu Tuy.
Hắn cúi đầu nhìn một cái, rồi nhấc chân, không chút lưu tình giẫm lên.
“Rắc” một tiếng.
Miếng ngọc vỡ tan thành nhiều mảnh.
Cả người tôi cứng đờ tại chỗ, nhìn chằm chằm vào đống ngọc vụn dưới đất.
Đây là thứ ấm áp duy nhất trong ký ức của nguyên chủ.
Tuy tôi chẳng hề bận tâm, nhưng lúc này, tôi buộc phải thể hiện sự sụp đổ.
“Điện hạ...”
Tôi lao tới, muốn ghép những mảnh ngọc vụn lại.
“Đây... đây là thứ nương để lại cho con...”
Tôi khóc đến r/un r/ẩy cả người, tiếng khóc thê lương.
Tiêu Tuy chán gh/ét đ/á tay tôi ra.
“Một hòn đ/á vỡ mà cũng đáng để nàng gào khóc trong tiệc rư/ợu này sao?”
“Nhà họ Hàn đã dạy dỗ nàng quy tắc kiểu gì vậy!”
Hàn Thanh Hạnh lên tiếng đúng lúc.
“Điện hạ bớt gi/ận, em gái vốn là người trọng tình cảm.”
“Người đâu, đưa Lương đệ về Chiết Liễu Các, không có lệnh của bản cung, không được bước ra ngoài.”
Hai mụ m/a m/a thô kệch bước tới, kẹp lấy hai bên cánh tay tôi.
Tôi vùng vẫy, ánh mắt dán ch/ặt vào đống ngọc vụn dưới chân Tiêu Tuy.
Giống như một kẻ tuyệt vọng bị cư/ớp mất tất cả.
Khi bị lôi ra khỏi thủy tạ, tôi nghe thấy Bùi Trường Ca cười bên trong.
“Điện hạ hà tất phải nổi gi/ận với một mỹ nhân như vậy.”
“Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mà thôi.”
Trở về Chiết Liễu Các, tôi bị ném mạnh xuống đất.
M/a m/a khóa cửa lại.
Tôi nằm bò trên mặt đất lạnh lẽo, từ từ ngừng khóc.
Phủi bụi trên tà váy, tôi đứng dậy.
Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn về hướng thủy tạ.
Lúc nãy trong tiệc rư/ợu, tôi giả vờ cúi xuống nhặt tro hương.
Thực ra là đã búng bột th/uốc giấu trong kẽ móng tay vào chén rư/ợu của Tiêu Tuy.
Đó là chất xúc tác tôi tinh chế từ mã tiền tử và phụ tử.
Nó có thể khiến thời gian phát tác của đ/ộc tố trước đó đẩy nhanh lên một nửa.
Những ngày bị nh/ốt ở Chiết Liễu Các.
Khẩu phần ăn của tôi từ cơm nguội chuyển thành nước rửa bát.
Thúy Vi thấy gió chiều nào theo chiều ấy, đến mặt cũng chẳng thèm lộ.
Tôi dựa vào góc tường, dùng trâm cài vạch từng vạch lên tường.
Tính toán thời gian th/uốc phát tác.
Cũng tính toán thời điểm phản kích tốt nhất.
Ba ngày sau.
M/a m/a quản sự bên cạnh Hàn Thanh Hạnh dẫn theo hai tên thái giám, đạp cửa Chiết Liễu Các xông vào.
Tôi co ro trong góc tường, tóc tai rối bời, ánh mắt đờ đẫn.
Trông giống như một con thú bị giam cầm đến ng/u ngốc.
“Lương đệ, nương nương mời người.”
M/a m/a nhìn tôi từ trên cao xuống.
Không nói lời nào, hai tên thái giám bước tới, cưỡng ép lôi tôi đi.
Tôi không vùng vẫy.
Suốt dọc đường bị kéo vào căn phòng hình sự kín đáo nhất của Đông cung.
Ánh sáng trong phòng tối tăm, không khí đầy mùi m/áu tanh nồng nặc đến buồn nôn.
Hàn Thanh Hạnh ngồi trên ghế thái sư, tay nghịch một cây roj da có gai.
Tiêu Tuy không có ở đó.
“Quỳ xuống.”
Hàn Thanh Hạnh lạnh lùng nhìn tôi, không còn chút lớp vỏ bọc đoan trang dịu dàng thường ngày.
Thái giám đạp mạnh vào khoeo chân tôi.
Tôi đ/ập mạnh người xuống mặt đ/á.
“Tỷ tỷ... D/ao Nương đã làm sai điều gì?”
Tôi r/un r/ẩy, giống như một chiếc lá rụng chao đảo trong gió.
Hàn Thanh Hạnh bước đến trước mặt tôi, gai trên roj da khẽ lướt qua má tôi.
Mang đến một cơn đ/au nhói nhẹ.
“Ngươi làm sai điều gì ư?”
“Ngươi sai ở chỗ không nên đụng vào đồ đạc trong thư phòng của điện hạ.”
Nàng ta vung roj quất mạnh vào lưng tôi.
Áo lập tức rá/ch toạc, cơn đ/au rát ch/áy da ch/áy th!t lan tỏa khắp cơ thể.
Tôi thét lên một tiếng, co quắp trên sàn.
“Nói, đêm qua ngươi lén lút trốn khỏi Chiết Liễu Các, đã đi đâu?”
Hóa ra là đã bị phát hiện.
Đêm qua tôi cạy cửa sổ, lợi dụng điểm m/ù của lính tuần tra, lẻn vào thư phòng của Tiêu Tuy.
Lấy được bản thảo sổ sách tham ô của hắn.
Nhưng tôi đã cố tình để lại một chút dấu vết.
Chính là để thăm dò giới hạn của Hàn Thanh Hạnh.
“Tôi... tôi không có...”
“Tôi chỉ là quá đói, muốn vào bếp tìm chút gì đó để ăn...”
Tôi gào khóc, cố gắng ôm lấy chân nàng ta.
Hàn Thanh Hạnh chán gh/ét đ/á tôi ra.
“Đói ư?”
“Bản cung thấy ngươi muốn đi tìm điện hạ thị tẩm thì có!”
Nàng ta quay sang nhìn m/a m/a.
“Đổ xuống.”
M/a m/a bưng một bát chất lỏng ánh màu xanh lục bước tới.
“Đây là th/uốc sắc từ đoạn trường thảo.”
“Uống nó vào, ruột gan ngươi sẽ th/ối r/ữa từng chút một.”
“Bản cung muốn cho ngươi biết, quy tắc ở Đông cung này là do ai định ra.”
Thái giám túm lấy cằm tôi, cưỡng ép bẻ miệng tôi ra.
M/a m/a th/ô b/ạo đổ bát th/uốc đ/ộc vào cổ họng tôi.
Vị cay nồng và đắng chát lập tức tràn ngập khoang miệng.
Tôi ho sặc sụa, nước th/uốc theo cằm chảy tràn vào cổ áo.
Chương 8
Chương 8
Chương 14
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook