Hồ điệp cuộn sóng ba ngàn dặm

Hồ điệp cuộn sóng ba ngàn dặm

Chương 6

05/08/2026 23:32

......

Thủ tục nhập viện được làm vào sáng hôm sau.

Một mình tôi.

Chu Hàn Chu không xuất hiện.

Cũng dễ hiểu thôi, lượng thông tin tối qua quá lớn đối với anh ấy, chắc là vẫn chưa tiêu hóa hết.

Bác sĩ điều trị chính họ Liễu, ngoài bốn mươi tuổi, là cây đại thụ trong ngành phẫu thuật lồng ngựk trong nước, cũng là bạn cũ của cha tôi.

Ông cầm phim chụp của tôi xem tới xem lui hồi lâu, cuối cùng đ/ập mạnh tấm phim lên hộp đèn.

“Ánh Chi, nói thật với ta, một năm qua có phải cháu đã vận động thể lực mạnh trong môi trường lạnh giá không?”

“Dạ có. Bốn chuyến thám hiểm cực địa.”

“Cháu đi/ên rồi à?” Ông hiếm khi mất đi vẻ nho nhã thường ngày, “Trong email ta viết cho cha cháu năm ngoái đã nói rõ ràng rồi—cấm! Cấm bất kỳ sự tiếp xúc lâu dài nào dưới âm hai mươi độ!”

“Cháu không thấy email đó.”

“Không phải gửi cho cháu, mà gửi cho người nhà của cháu. Chồng cháu, Chu Hàn Chu.”

Tôi khựng lại.

“Gửi lúc nào ạ?”

Bác sĩ Liễu lật xem hồ sơ: “Tháng ba năm ngoái, một tuần sau khi có kết quả khám sức khỏe của cháu. Ta gửi vào email đăng ký của cậu ta, còn đính kèm các lưu ý chi tiết và đề xuất phục hồi.”

Tôi ngồi đó, hồi lâu không nói nên lời.

Tháng ba năm ngoái.

Tháng tư năm ngoái chúng tôi đã xuất phát đi chuyến thám hiểm cực địa thứ hai.

Là Chu Hàn Chu chủ động bảo tôi đi. Anh nói nhóm của Hứa D/ao thiếu một người làm hậu cần, tôi thể lực tốt, đến giúp một tay.

“Ánh Chi?” Bác sĩ Liễu gọi tôi.

“Cháu biết rồi ạ.” Tôi thu phim vào túi, “Khi nào thì phẫu thuật được ạ?”

“Thứ hai tuần sau. Nhưng cháu phải chuẩn bị tâm lý, phổi trái có thể không giữ được chức năng trọn vẹn nữa. Kết quả tốt nhất là duy trì ở mức khoảng bốn mươi phần trăm, tệ nhất là—”

“Chỉ cần sống là được rồi ạ.”

Ông nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài.

Phòng b/ệnh là phòng đơn.

Ba giờ chiều, cửa phòng được đẩy ra.

Không phải Chu Hàn Chu.

Là Hứa D/ao.

Cô ta thay một chiếc váy dệt kim màu xám nhạt, tóc xõa trên vai, tay ôm một bó hoa trắng không rõ loại gì.

“Ánh Chi, tớ đến thăm cậu đây.”

Cô ta đặt hoa lên tủ đầu giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nghiêng đầu nhìn tôi.

“Hàn Chu hôm nay họp ở viện nghiên c/ứu, không dứt ra được, nên bảo tớ đến bầu bạn với cậu trước.”

“Không cần bầu bạn đâu.”

“Đừng nói vậy chứ.” Khi cười, đôi mắt cô ta cong cong, trông hoàn toàn vô hại, “Cậu nằm viện một mình buồn lắm, tiện thể chiều nay tớ không có tiết.”

Tôi tựa vào đầu giường, lười dây dưa với cô ta.

Cô ta cũng không để tâm đến sự lạnh nhạt của tôi, tự nhiên mở bình giữ nhiệt rót một cốc nước nóng, đẩy về phía tôi.

“Ánh Chi, thực ra tớ vẫn luôn muốn tìm cơ hội tâm sự với cậu.”

“Tâm sự gì?”

“Về chuyện tối hôm đó.” Cô ta cúi đầu, hàng mi rủ xuống, như đang lựa chọn từ ngữ, “Thực ra… sau đó tớ nghĩ rất nhiều, cảm thấy rất có lỗi với cậu.”

Tôi nhìn cô ta.

“Túi ngủ vốn nên nhường cho cậu, dù sao cậu cũng là vợ của Hàn Chu.” Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt chân thành, “Là do lúc đó tớ sợ quá, không suy nghĩ nhiều. Cậu không trách tớ chứ?”

“Không trách.”

“Thật không?” Cô ta như trút được gánh nặng, vươn tay nắm lấy tay tôi, “Tớ biết ngay Ánh Chi là người rộng lượng mà. Thực ra Hàn Chu cũng nói, anh ấy biết cậu sẽ không để bụng đâu.”

Lòng bàn tay cô ta rất mềm và ấm.

Móng tay được c/ắt tỉa tròn trịa gọn gàng, sơn một lớp sơn bóng mỏng.

Tôi rút tay về.

“Hứa D/ao, có chuyện này muốn hỏi cậu.”

“Hửm?”

“Tháng ba năm ngoái, bác sĩ Liễu có gửi một email về tình trạng sức khỏe của tớ vào email công việc của Chu Hàn Chu. Cậu có thấy không?”

Cô ta chớp mắt.

Động tác đó kéo dài khoảng một giây rưỡi.

Rồi cô ta lắc đầu: “Tớ đâu có chịu trách nhiệm xem email của Hàn Chu, trong nhóm có trợ lý chuyên xử lý liên lạc công việc mà.”

“Email công việc, trưởng nhóm nghiên c/ứu có thể xem được mọi email.”

Biểu cảm của cô ta gần như không thay đổi, chỉ là nụ cười nhạt đi một chút.

“Ánh Chi, cậu đang nghi ngờ tớ chuyện gì sao?”

Tôi không truy hỏi nữa.

Cô ta lại khôi phục vẻ mặt dịu dàng đó, đứng dậy phủi phủi váy.

“Cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé, tớ về đây. Hàn Chu nói tối tan làm anh ấy sẽ qua, cậu muốn ăn gì thì cứ bảo, tớ sẽ bảo anh ấy mang đến.”

“Không cần.”

“Được thôi.” Cô ta đi đến cửa, bỗng ngoái đầu lại, như nhớ ra điều gì đó, “À này, Ánh Chi… Hàn Chu tối qua thức trắng đêm, hôm nay họp hành tinh thần rất kém. Có chuyện gì cần bàn thì từ từ nói sau, đừng gây áp lực cho anh ấy quá nhé, được không?”

Cô ta cười với tôi, rồi khẽ khép cửa lại.

Hương hoa lan tỏa khắp phòng b/ệnh.

Tôi cúi đầu nhìn bó hoa trắng.

Là hoa bách hợp trắng.

Danh sách chương

5 chương
25/07/2026 17:55
0
25/07/2026 17:55
0
05/08/2026 23:32
0
05/08/2026 23:32
0
05/08/2026 23:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nàng tìm hương bốn mùa, ta đoạn tình bốn năm

Chương 14

12 phút

Vạn nhà lên đèn, cuối cùng cũng có tôi

Chương 11

16 phút

Chồng tôi dành trí nhớ siêu phàm cho thực tập sinh, tôi dứt khoát ly hôn

Chương 8

18 phút

Sau khi nhận cuộc gọi từ tương lai, tôi vạch trần thanh mai trúc mã và kẻ giả nghèo tại buổi chào tân sinh viên

Chương 8

19 phút

Ngày đầu dọn vào nhà mới, trên trần nhà lôi ra cả đống gà chết

Chương 8

21 phút

Anh vì nàng mà lạc lối, em một mình hướng bắc xa xăm

Chương 9

23 phút

Vị hôn phu đổi tên sổ đỏ nhà tân hôn thành tên tình cũ, tôi hủy hôn

Chương 8

25 phút

Cái nhà cần mật mã dùng một lần để vào, tôi không cần nữa

Chương 8

27 phút
Bình luận
Báo chương xấu