Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Gió thổi mạnh, vạt áo khoác dạ của anh ta bị thổi tung lên.
“Quân Hy, em đã bỏ đứa bé.”
Không phải câu hỏi, mà là một câu trần thuật.
Tôi không phủ nhận.
Viền mắt anh ta đỏ lên, yết hầu chuyển động lên xuống mấy lần.
“Tại sao?”
“Vì em không muốn con mình sinh ra trong môi trường đó.”
“Môi trường gì?”
“Bố của nó khi nó còn chưa chào đời đã đưa người phụ nữ khác về nhà. Bà nội của nó tự tay viết tên con của người phụ nữ khác vào gia phả. Mẹ của nó mỗi ngày nhìn cả gia đình xoay quanh người phụ nữ khác, ngay cả một bát canh cá cũng không đến lượt.”
“Đó đều là lỗi của anh.”
“Lỗi của anh không thay đổi được kết quả này.”
Anh ta bước lên một bước, tôi lùi lại một bước.
“Quân Hy, anh đến đón em về. Anh đã đuổi Noãn Sanh đi rồi, mẹ cũng biết lỗi rồi, trong nhà bây giờ chỉ còn anh và mẹ thôi.”
“Không còn liên quan đến tôi nữa.”
“Sao lại không liên quan? Em là vợ anh...”
“Tôi đang chuẩn bị hồ sơ ly hôn.”
Lời anh ta bị nghẹn lại.
Đứng đó, như thể bị rút mất xươ/ng, cả người chùng xuống một đoạn.
“Quân Hy, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi.”
“Anh đã dùng hết tất cả cơ hội rồi.”
“Vậy em muốn gì? Nhà cho em, xe cho em, tiền tiết kiệm chuyển hết sang tên em, cổ phần công ty anh...”
“Tôi không cần gì cả.”
Anh ta há miệng, không nói nên lời.
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên nhớ lại nhiều năm trước khi anh ta theo đuổi tôi.
Khi đó anh ta nói cả đời này chỉ có mình tôi.
Anh ta nói cho tôi tất cả mọi thứ.
Bây giờ anh ta lại đang nói cho tôi tất cả.
Nhưng thứ anh ta không thể cho, thì vĩnh viễn không thể cho.
“Anh về đi.” Tôi nói, “Đường còn xa, chú ý an toàn.”
Tôi quay người lên lầu, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.
Sau khi đóng cửa, tôi tựa vào cánh cửa đứng rất lâu.
Ngoài cửa rất yên tĩnh, không tiếng bước chân, không tiếng gõ cửa.
Chắc là anh ta vẫn đang đứng dưới lầu.
Một lúc lâu sau, điện thoại rung lên.
Là tin nhắn anh ta gửi.
“Anh đợi em dưới lầu, đợi khi nào em chịu gặp anh, anh mới lên.”
Tôi không trả lời.
Tôi vào bếp đun một ấm nước, pha một tách trà.
Ngồi trên bậu cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu.
Anh ta thực sự vẫn đứng đó.
Chiếc áo khoác dạ màu xám đậm dưới ánh đèn đường trông rất tối, như một khúc gỗ ch/áy dở.
Đứng suốt hai tiếng đồng hồ.
Sau đó tuyết rơi, những mảnh trắng li ti bay xuống, đậu trên vai anh ta.
Anh ta không hề cử động.
Tôi kéo rèm cửa lại.
“Quân Hy, mẹ xin lỗi con.”
Mẹ chồng đã đến.
Đúng ba ngày sau khi Nghiêm Chiêu Nhiên đến.
Bà không liên lạc trước mà tìm thẳng đến tòa nhà này.
Chắc là Nghiêm Chiêu Nhiên đã cho bà địa chỉ.
Bà già đi hơn mười tuổi so với lần cuối tôi gặp, tóc bạc hơn nửa, nếp nhăn trên mặt rất sâu, cả người như thu nhỏ lại.
Đứng ở hành lang, tay xách một chiếc bình giữ nhiệt.
“Canh sườn mẹ hầm cho con.”
Bà đẩy bình giữ nhiệt về phía tôi.
Tôi không nhận.
“Con không chịu gặp Chiêu Nhiên, mẹ có thể hiểu. Nhưng mẹ muốn gặp con.”
Tôi nghiêng người cho bà vào.
Bà đi vào phòng khách, nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh trên tủ đầu giường.
Là ảnh chụp chung của bố và mẹ kế tôi.
Bà không nói gì, ngồi xuống sofa, đặt bình giữ nhiệt lên bàn trà.
“Quân Hy, con g/ầy đi rồi.”
“Vẫn ổn ạ.”
“Con ở đây một mình, ăn uống có tốt không?”
“Ăn tốt ạ.”
Bà cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
“Mẹ đến là muốn nói xin lỗi con. Đứa bé của Noãn Sanh không phải con của Chiêu Nhiên. Chiêu Nhiên đã làm xét nghiệm ADN, bố đứa bé là bạn trai cũ của Noãn Sanh. Nó đã lừa chúng ta từ đầu đến cuối.”
“Con biết rồi.”
“Con biết?”
“Lúc Nghiêm Chiêu Nhiên đến đã nói rồi.”
Bà ngước mắt nhìn tôi, viền mắt đỏ hoe.
“Quân Hy, mẹ thực sự không biết nó đang lừa người. Mẹ tưởng nó cùng đường mới đến, mẹ tưởng đứa bé đó thực sự là của Chiêu Nhiên, mẹ tưởng...”
Giọng bà bắt đầu run.
“Mẹ tưởng con rộng lượng một chút, nhịn một chút là qua. Mẹ sai rồi.”
Tôi ngồi trên chiếc ghế đối diện bà, tay đặt trên đầu gối.
“Mẹ, lúc mẹ viết tên con của nó vào gia phả, mẹ có từng nghĩ đến con không?”
Nước mắt bà rơi xuống.
“Có nghĩ. Mẹ nghĩ con sẽ gi/ận, nhưng mẹ thấy con hiểu chuyện. Mẹ thấy con từ nhỏ đã hiểu chuyện, cái gì cũng nhịn được.”
“Lúc mẹ bóc tôm, gọt táo, đặt tên cho nó, mẹ có từng nghĩ đến những lời mẹ đã nói với con không? Mẹ nói cả đời này mẹ chỉ có mình con là con gái.”
Bà khóc đến mức không nói nên lời, tay r/un r/ẩy che miệng lại.
Một hồi lâu sau, bà mới lên tiếng.
Chương 14
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook