Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vị An Vương ăn chơi trác táng từng bị người đời chế giễu, giờ đây đã trở thành sát thần tà/n nh/ẫn nhất trên triều đình.
Men theo manh mối về mỏ sắt Giang Nam, hắn nhổ cỏ tận gốc, lôi ra một loạt những tai mắt ngầm của Đông Cung.
Những đại thần từng một lòng hướng về Thái tử trên triều, kẻ thì bị tống giam, kẻ thì cáo b/ệnh đóng cửa không tiếp khách.
Ngày nào cũng có thánh chỉ tịch thu gia sản từ trong cung truyền ra.
Mùi m/áu tanh nồng nặc bao trùm khắp chín cung chín phố.
Nguyên Giác bị giam lỏng tại Đông Cung, không còn cách nào khác, nóng nảy như kiến bò trên chảo nóng.
Còn người tỷ tỷ tốt của tôi, những ngày tháng này cũng chẳng dễ chịu gì.
Yến tiệc du xuân.
Đây là yến tiệc thưởng hoa đầu tiên tôi tổ chức sau khi vào phủ An Vương.
Thiệp mời phát đi chưa đầy nửa ngày, các quý phu nhân, quý nữ trong kinh thành đều lũ lượt ứng triệu mà đến, không ai dám từ chối.
Dù sao thì bây giờ, ai mà không biết An Vương mới là nhân vật nóng hổi nhất trong triều đình.
Trong hậu hoa viên, hoa thơm cỏ lạ đua sắc, tiếng nịnh nọt của các phu nhân vang lên không dứt.
“Vương phi, mẫu đơn trong vườn này nở thật tuyệt sắc, còn đẹp hơn cả trong Đông Cung vài phần.”
“Chẳng phải sao, người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, đến cả hoa cỏ cũng được thơm lây phúc khí của Vương phi đấy.”
Tôi bưng chén trà, nghe những lời nịnh nọt giả tạo này, chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
“Hoa nở hoa tàn đều có thời, phú quý này, cũng phải có mạng mới hưởng nổi.”
Đang nói dở, bên ngoài thông báo Thái tử phi đã đến.
Trong vườn lập tức im bặt.
Đường Uẩn Tuyết bước vào đình nghỉ chân dưới ánh nhìn của mọi người, sắc mặt âm trầm đến mức như sắp nhỏ ra nước.
Hôm nay nàng ta mặc rất giản dị, không còn vẻ phô trương như đêm Giao thừa.
Nhưng sự kiêu ngạo trong xươ/ng tủy vẫn đang cố gồng lên.
“Muội muội tổ chức yến tiệc, sao không báo trước với tỷ tỷ một tiếng, để ta còn chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh.”
Nàng ta bước đến trước mặt tôi, giọng nói mang theo gai nhọn.
“Tỷ tỷ bị ph/ạt đóng cửa suy ngẫm, muội muội sao dám đến quấy rầy.”
Tôi không đứng dậy, chỉ giơ tay chỉ nhẹ vào chỗ ngồi bên cạnh.
“Ban tọa.”
Vừa thốt ra hai chữ này, mặt Đường Uẩn Tuyết lập tức đỏ bừng.
“Cô là cái thứ gì, mà dám dùng từ “ban” với ta!”
“Ta hiện giờ là An Vương chính phi, cáo mệnh từ nhất phẩm.”
Tôi đặt chén trà xuống, ánh mắt bình thản nhìn nàng ta.
“Tỷ tuy là Thái tử phi, nhưng Thái tử hiện đang bị giam lỏng, tỷ cũng là thân phận đang chờ tội.”
“Ta cho tỷ ngồi, tỷ mới được ngồi, ta không cho ngồi, tỷ phải đứng.”
Các quý phu nhân xung quanh đều cúi đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Đã từng có lúc, đích nữ nhà họ Đường cao quý đến nhường nào.
Vậy mà giờ đây, lại bị một thứ nữ từng bị nàng ta coi thường nhất s/ỉ nh/ục ngay giữa đám đông.
Đường Uẩn Tuyết nhìn chằm chằm vào tôi, lồng ngựk phập phồng dữ dội, cuối cùng vẫn phải nghiến răng ngồi xuống.
“Cô đừng tưởng An Vương hiện giờ đắc thế, thì các người có thể cười đến cuối cùng!”
Nàng ta hạ thấp giọng, á/c đ/ộc cảnh cáo tôi.
“Thái tử mới là trữ quân danh chính ngôn thuận! Chừng nào Phụ hoàng còn tại vị, các người vẫn chỉ là lo/ạn thần tặc tử!”
Tôi khẽ cười, bưng chén trà lên nhuận giọng.
“Tỷ tỷ nói thế, cứ như Đông Cung trong sạch lắm không bằng.”
Tôi nháy mắt với nha hoàn bên cạnh.
Nha hoàn đó lập tức bê ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, đưa đến trước mặt Đường Uẩn Tuyết.
“Đây là cái gì?”
“Đây là thứ mà vú già thân cận nhất của tỷ tỷ, mấy hôm trước đã lén lút đi m/ua ở tiệm th/uốc.”
Tôi nhìn nàng ta.
“Nghe nói tỷ tỷ vì cầu tự mà đến cả phương th/uốc lạ cũng dùng tới.”
“Chỉ là không biết, nếu Thái tử điện hạ biết tỷ dùng tử hà xa trong phương th/uốc này, sẽ nghĩ thế nào?”
Sắc mặt Đường Uẩn Tuyết lập tức trắng bệch, trừng mắt nhìn cái hộp như nhìn thấy q/uỷ.
Tử hà xa chính là nhau th/ai của trẻ sơ sinh chưa đủ tháng.
Trong hoàng gia, dùng thứ tà vật này để cầu tự là đại tội.
“Cô... cô nói bậy! Cô h/ãm h/ại ta!”
Nàng ta đứng phắt dậy, hất văng chiếc hộp xuống đất.
“Có phải h/ãm h/ại hay không, cứ đến tiệm th/uốc kiểm tra sổ sách là biết.”
Tôi phớt lờ sự thất thố của nàng ta, giọng điệu càng thêm dịu dàng.
“Tỷ tỷ, sự kiêu hãnh đích nữ mà tỷ tự hào, đứng trước quyền lực thực sự lại chẳng chịu nổi một đò/n.”
“Quy tắc hậu trạch này, từ giờ do ta định đoạt.”
Đường Uẩn Tuyết toàn thân r/un r/ẩy, chỉ vào tôi hồi lâu không nói nên lời, cuối cùng che mặt bỏ chạy trong nh/ục nh/ã.
Nhìn bóng lưng chật vật của nàng ta, đáy mắt tôi không một chút thương hại.
Đêm đó, Nguyên Hành mang theo sương gió trở về phủ.
Vừa vào cửa, hắn đã ngửi thấy mùi trà thơm ngát khắp phòng.
“Người tỷ tỷ tốt kia của nàng, bị nàng chọc tức đến mức đ/ập vỡ cả bộ đồ sứ thanh hoa trong Đông Cung rồi.”
Hắn cởi áo khoác ngoài, tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi, cầm chén trà của tôi lên uống một ngụm.
“Nàng ép Nguyên Giác trên triều đường đến mức chó cùng rứt giậu, thì nàng ta ở hậu trạch đương nhiên cũng không ngồi yên được.”
Tôi lấy lại chén trà.
“Thân thể Hoàng đế, hình như không xong rồi.”
Ánh mắt Nguyên Hành trầm xuống, gật đầu.
“Phụ hoàng hôm qua ho ra m/áu trên triều, thái y nói, nhiều nhất chỉ cầm cự được trong tháng này thôi.”
Chương 15
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook