Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/08/2026 22:52
Tôi đặt tách trà xuống, trực tiếp bước ra ngoài.
Thấy tôi lại xuất hiện, cô ta vô cùng vui mừng, nhưng niềm vui ấy lập tức bị chặn đứng bởi những lời tiếp theo của tôi.
"Cô nghĩ dựa vào đâu mà tôi sẽ cưới cô?"
"Cha tôi chính là vì cưới Thẩm Thanh, kết quả ông ấy nhận được gì?"
"Tôi sẽ không đi vào vết xe đổ của ông ấy, bởi vì, tôi chỉ chọn người phụ nữ xứng đáng với mình, chỉ tiếc là, cô không phải!"
"Thêm vào đó, những gì cô từng làm với tôi, chỉ cần gặp lại một lần là tôi lại cảm thấy chán gh/ét một lần."
Hôm đó trời bỗng đổ mưa như trút nước, Giang Thanh Nguyệt không che ô mà lầm lũi bước đi.
Ướt sũng trong làn mưa, chẳng biết trên mặt cô ta là nước mắt hay nước mưa nữa.
Còn mẹ tôi và những kẻ kia cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ba người chen chúc trong căn nhà thuê chật hẹp, đến cả nguồn thu nhập kinh tế cũng không có.
Ba người nhìn nhau chẳng ai vừa mắt ai, không đá/nh nhau thì cũng đ/ập phá đồ đạc.
Cuối cùng, Vương Xuyên không chịu nổi nữa, một mình bỏ đi, chẳng ai biết hắn đi đâu.
Cho đến bốn năm sau, khi tôi đang chơi trong quán bar, tôi nhìn thấy hắn đã biến thành món đồ chơi cho các nữ đại gia.
Phải cười lấy lòng người khác, phải uống rư/ợu cùng họ, bị đá/nh cũng chỉ biết nhẫn nhịn.
Tôi trực tiếp làm ngơ hắn, được vệ sĩ hộ tống rời đi.
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook