Sau khi thấy bình luận, tôi đá đại gia hào môn, anh ta lại điên cuồng truy đuổi

Tôi vốn phản ứng chậm chạp, mọi người xung quanh đều chê tôi ngốc.

Trong một buổi họp lớp, tôi đi nhầm phòng, vô tình đụng độ đại gia hào môn Bùi Dạ Trì đang bị người ta bỏ th/uốc.

Đến khi tôi kịp phản ứng lại, chúng tôi đã...

Sau đêm đó, Bùi Dạ Trì chịu trách nhiệm với tôi, tôi một bước lên mây, trở thành phu nhân hào môn khiến ai nấy đều gh/en tị.

Sau khi kết hôn, anh ấy luôn nhường nhịn tôi mọi bề, ai cũng nói tôi ngốc có phúc của người ngốc.

Cho đến khi anh ấy lâm trọng b/ệnh, bàn tay g/ầy guộc chỉ còn da bọc xươ/ng nắm ch/ặt lấy tay tôi, thều thào không ra hơi:

“Nếu có kiếp sau…”

Lời chưa dứt, anh đã đột ngột qu/a đ/ời, nhắm mắt không xuôi.

Ngay lúc tôi đang chìm trong đ/au khổ khôn cùng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang:

【Nữ phụ có thể đi ch*t được không, sống sượng làm lỡ dở cả đời của nam nữ chính】

【Nam chính toàn tâm toàn ý chỉ có nữ chính bạch nguyệt quang, nữ phụ không nhận ra nam chính không yêu mình sao】

Tôi sững người tại chỗ rất lâu.

Kết hôn mấy chục năm, quả thực anh rất ít khi cười với tôi.

Hóa ra vinh hoa phú quý mà tôi nắm giữ, chẳng qua chỉ là kẻ chiếm tổ chim khách.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về cái ngày đi nhầm phòng đó.

1.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô.”

Giọng nói của Bùi Dạ Trì vang lên trên đỉnh đầu.

Đầu óc tôi choáng váng.

Trước mắt vẫn còn lởn vởn ánh đèn lạnh lẽo của phòng chăm sóc đặc biệt.

Anh nằm trên giường b/ệnh, bàn tay g/ầy gò chỉ còn trơ lại xươ/ng, nắm ch/ặt cổ tay tôi không chịu buông.

Thều thào cố nặn ra được nửa câu “Nếu có kiếp sau”.

Chưa kịp nhắm mắt đã tắt thở.

Ba mươi năm hôn nhân.

Tôi cứ ngỡ đó là vì anh không nỡ rời xa tôi.

Bùi Dạ Trì đang ngồi trên ghế sofa, cúc áo sơ mi bung ra hai chiếc.

Đầu tai vẫn còn ửng đỏ vì mới tỉnh giấc, anh nhíu mày nhìn tôi, dường như không hài lòng vì tôi mãi không lên tiếng.

Tôi chậm chạp lắc đầu.

“Không cần anh chịu trách nhiệm đâu. Nếu thấy áy náy quá, anh cứ đưa tiền cho tôi là được.”

Kiếp trước sống an nhàn quen rồi.

Kiếp này không chịu nổi khổ, xin một khoản tiền dưỡng già cũng chẳng quá đáng nhỉ.

Bùi Dạ Trì rõ ràng là sững sờ.

Những dòng bình luận lập tức hiện ra.

【Gì thế này? Nữ phụ lại trọng sinh đúng lúc này, CP của tôi sắp BE rồi】

【?? Nữ phụ này đổi tính rồi à? Cũng coi như biết tự lượng sức mình】

“Cô có biết tôi là ai không?”

Tôi loay hoay ngồi dậy.

“Sao? Anh muốn quỵt n/ợ à?”

Sắc mặt Bùi Dạ Trì lạnh đi ngay lập tức.

Anh rút từ trong ví ra một tấm thẻ đen đưa tới.

Đầu ngón tay thon dài, nổi bật sắc trắng lạnh lẽo.

“Không có mật khẩu.”

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào tấm thẻ đen.

Sống mũi tôi hơi cay cay.

Kiếp trước, chính là cầm tấm thẻ này, tôi đã làm Bùi phu nhân mà ai cũng ngưỡng m/ộ suốt ba mươi năm.

Ăn mặc dùng toàn là đồ tốt nhất.

Ngay cả khoản trợ cấp giúp mẹ tôi đạt danh hiệu giáo viên đặc cách, cũng là anh âm thầm nhờ người quyên góp.

Nhưng tất cả những thứ đó vốn chẳng phải của tôi.

“Tôi có thể quẹt bao nhiêu?”

“Tùy cô.” Anh khựng lại một chút, “Cô tên gì?”

Tôi không trả lời.

Nhét tấm thẻ vào túi áo khoác, vơ lấy chiếc túi trên ghế sofa rồi đi thẳng ra cửa.

“Tôi sẽ không quẹt bừa bãi đâu, tạm biệt.”

Ánh đèn hành lang câu lạc bộ làm mắt tôi hoa lên.

Với bộ dạng hiện tại của tôi, chắc chắn không thể đi họp lớp được nữa.

Tôi cầm theo tấm thẻ đi về phía ga tàu điện ngầm, đúng lúc mẹ gọi điện tới.

“Này con gái, uống ít rư/ợu thôi, đầu óc con vốn đã chậm chạp, uống nhiều quá bị người ta b/án sang Myanmar cũng không biết đâu.”

“Con biết rồi mẹ, con về rồi ạ.”

Mẹ tôi ngẩn người.

“Mới mấy giờ? Họp lớp mà chỉ ghé qua chào hỏi thôi á?”

“Công ty tăng ca ạ.”

“Con làm lễ tân mà tăng ca cái gì?”

“Là lễ tân hành chính ạ.” Tôi nghiêm túc đính chính.

Mẹ tôi hết cách, lải nhải dặn dò mấy câu giữ gìn sức khỏe rồi cúp máy.

Ngày hôm sau, tôi đi làm lễ tân đúng giờ.

Tôi sợ viết tiểu thuyết toàn thời gian sẽ ch*t đói, nên tìm một công việc “làm thêm” là lễ tân.

Việc ít, không ai quản, tiện cho tôi tranh thủ viết bản thảo.

Theo quỹ đạo kiếp trước, vài ngày nữa tôi sẽ bị sa thải.

Phòng nhân sự nói hiệu quả công ty không tốt.

Đang do dự có nên chủ động nghỉ việc không.

Nghĩ lại thì thôi vậy.

Bị sa thải còn có khoản đền bù N+1, chủ động nghỉ thì chẳng được đồng nào, không có lợi.

Ngón tay vừa gõ xong một dòng cốt truyện tiểu thuyết.

Tiếng giày da dẫm trên sàn đ/á hoa cương dừng lại tại quầy lễ tân.

Tôi mất hai giây phản ứng mới đứng dậy.

“Chào anh, xin hỏi anh có… lịch hẹn trước không ạ?”

Ngước mắt lên, tôi chạm ngay vào ánh mắt của Bùi Dạ Trì.

Anh mặc bộ vest đen, phía sau là trợ lý Văn Sâm, khí chất lạnh lùng khiến nhiệt độ cả khu vực lễ tân giảm xuống hai độ.

Những dòng bình luận lập tức ùa tới.

【Bùi tổng đến để thâu tóm công ty, nữ phụ sẽ không nghĩ là anh ấy đến tìm mình đấy chứ】

【Cô lễ tân ngốc nghếch kia nhìn Bùi tổng đến ngẩn ngơ, cũng không tự soi gương xem mình có xứng không】

À.

Thì ra công ty sắp bị thâu tóm nên mới sa thải nhân viên.

Đột nhiên tôi thấy không còn buồn bã đến thế nữa.

“Tìm tổng giám đốc Trương của các cô.” Văn Sâm lên tiếng trước, mỉm cười.

Tôi ngơ ngác gật đầu, dẫn họ đi về phía phòng tiếp khách.

Danh sách chương

3 chương
25/07/2026 17:40
0
25/07/2026 17:40
0
05/08/2026 11:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu