Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/08/2026 10:57
Người dẫn chương trình bước lên sân khấu: “Sau đây, xin mời quyền chủ tịch tập đoàn Bùi thị, ông Bùi Tẫn Ngôn, lên phát biểu nhậm chức.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Bùi Tẫn Ngôn đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, sải bước lên bục.
Anh ta đứng sau bục phát biểu, ánh mắt quét qua toàn trường, hắng giọng.
“Thưa các vị hội đồng quản trị, các cổ đông và toàn thể đồng nghiệp, cảm ơn mọi người đã có mặt ngày hôm nay.”
Giọng anh ta vang vọng khắp hội trường qua hệ thống âm thanh.
“Tập đoàn Bùi thị thành lập từ năm 1987, khởi đầu từ một xưởng sản xuất nhỏ, phát triển đến ngày nay thành một đế chế kinh doanh với giá trị thị trường hàng trăm tỷ.”
“Ba mươi bảy năm qua là giang sơn do các thế hệ nhà họ Bùi gây dựng.”
Anh ta dừng lại một chút, giọng nhấn mạnh:
“Hôm nay, giang sơn này sẽ được trao vào tay tôi, Bùi Tẫn Ngôn.”
“Tôi sẽ dẫn dắt Bùi thị tiến lên những đỉnh cao mới, khiến giá trị thị trường tăng gấp đôi.”
Dưới sân khấu, có người vỗ tay, có người mỉm cười gật đầu.
Khóe môi Bùi Tẫn Ngôn nhếch lên: “Tiếp theo, tôi xin tuyên bố--”
“Đợi đã.”
Mẹ tôi đứng dậy từ chỗ ngồi, bà mặc một bộ vest màu xanh lục đậm, khí thế tỏa ra ngút trời.
“Trước khi tuyên bố, tôi có một việc cần làm rõ.”
Dưới sân khấu xôn xao hẳn lên.
Các máy quay ở khu vực truyền thông đồng loạt chĩa vào mẹ tôi.
Sắc mặt Bùi Tẫn Ngôn trầm xuống: “Mẹ! Có chuyện gì thì đợi họp xong hãy nói!”
Mẹ tôi quay sang nhìn nhân viên kỹ thuật ở bên cánh gà.
“Chiếu đi.”
Màn hình lớn phía trước hội trường sáng lên.
Không phải là bản thuyết trình của Bùi Tẫn Ngôn, mà là một bản báo cáo xét nghiệm ADN.
Tiêu đề in đậm: BÁO CÁO XÉT NGHIỆM ADN.
Nội dung hiển thị từng dòng:
Mẫu A: Bùi Tẫn Ngôn
Mẫu B: Vương Quế Phân
Kết luận: Hai bên tồn tại qu/an h/ệ huyết thống ruột th!t.
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc.
“Chuyện gì thế này? Bùi Tẫn Ngôn và bảo mẫu là mẹ con sao?”
“Vậy hắn không phải con cháu nhà họ Bùi à?”
“Trò đùa này lớn quá rồi đấy...”
Da mặt Bùi Tẫn Ngôn biến đổi từ đỏ sang trắng, từ trắng sang xanh.
“Không thể nào!” Giọng anh ta lạc đi vì hoảng lo/ạn, “Đây là giả! Sao tôi có thể là con của bảo mẫu--”
Hắn quay phắt lại nhìn mẹ tôi: “Mẹ! Mẹ đi/ên rồi sao?”
“Vì con Dương Khai mà mẹ không cần cả thể diện của nhà họ Bùi nữa à? Dựng lên một bản báo cáo giả để làm nh/ục con sao?”
Mẹ tôi không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu.
Trên màn hình lớn lại xuất hiện một bản báo cáo khác.
Mẫu A: Dương Khai
Mẫu B: Bùi lão phu nhân
Kết luận: Hai bên tồn tại qu/an h/ệ huyết thống ruột th!t.
Đến lúc này, ngay cả những người đang xì xào bàn tán cũng im bặt.
Cả hội trường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Bùi Tẫn Ngôn nhìn chằm chằm vào màn hình, đồng tử rung động dữ dội.
“Không... không thể nào...”
Giọng anh ta r/un r/ẩy.
Khương Kha ngồi ở hàng ghế đầu, m/áu trên mặt rút sạch, môi r/un r/ẩy không nói nên lời.
Lúc này mẹ tôi mới lên tiếng, giọng không lớn nhưng mỗi chữ đều như những chiếc đinh đóng thẳng vào tai mọi người trong hội trường.
“Ba mươi năm trước, tôi sinh con gái Dương Khai tại b/ệnh viện Bùi thị.”
“Nữ y tá sản khoa lúc đó là Vương Quế Phân đã dùng chính đứa con trai mới sinh của mình để đá/nh tráo con gái tôi.”
“Vụ việc này, Vương Quế Phân đã khai nhận, cảnh sát đang tiến hành điều tra thêm.”
“Nghĩa là--”
Mẹ tôi nhìn Bùi Tẫn Ngôn như nhìn một người xa lạ.
“Anh, Bùi Tẫn Ngôn, không phải con trai tôi.”
“Anh chỉ là con của một người bảo mẫu, chiếm đoạt tổ chim suốt ba mươi năm qua.”
Bùi Tẫn Ngôn lảo đảo lùi lại, đ/âm sầm vào bục phát biểu phía sau.
Chiếc micro rơi xuống đất, phát ra tiếng hú chói tai.
“Không... các người lừa tôi... các người thông đồng lừa tôi!”
Đôi mắt hắn đỏ ngầu như một con thú bị dồn vào đường cùng, đột nhiên chỉ tay về phía tôi.
“Dương Khai! Là cô! Là cô làm giả kết quả giám định! Cô tưởng làm vậy là có thể cư/ớp đi mọi thứ của nhà họ Bùi sao?”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn hắn.
Hắn càng đi/ên cuồ/ng, vở kịch càng hay.
Quả nhiên, dưới sân khấu đã có người bắt đầu bàn tán:
“Phản ứng của Bùi Tẫn Ngôn có quá đà không... Nếu là giả thì cần gì phải kích động đến thế?”
“Nhìn cái dáng vẻ đó của hắn xem, rõ ràng là lòng dạ bất chính.”
“Tôi đã thấy không ổn từ lâu rồi, một người sắc sảo như Bùi lão phu nhân sao có thể sinh ra loại con trai này?”
Bùi Tẫn Ngôn nghe thấy, mặt đỏ bừng như gan lợn.
Hắn lao tới phía nhân viên kỹ thuật: “Tắt màn hình đi! Tắt đi!”
Không ai nghe hắn cả.
Mẹ tôi lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu, đưa cho người bên cạnh chuyền tay nhau xem.
“Đây là hồ sơ sinh tại b/ệnh viện năm đó.”
“Đây là lời khai của Vương Quế Phân.”
“Đây là kết quả xét nghiệm ADN của ba cơ quan khác nhau.”
“Mỗi bản đều có đóng dấu, mỗi bản đều có thể kiểm chứng.”
Tài liệu được chuyển đến tay vài vị cổ đông, họ xem xong thì nhìn nhau ngơ ngác.
Một vị cổ đông lớn tuổi nhất tháo kính ra, nhìn Bùi Tẫn Ngôn rồi thở dài một hơi thật dài.
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook