Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/08/2026 19:39
Tôi chọn những người phụ nữ trong số nông hộ có đôi tay vững vàng, ánh mắt tinh tường làm người kiểm tra hạt giống.
Quan lại phản đối, nói phụ nữ vào kho quan là không đúng quy củ. Tôi bày hai đĩa lúa trước mặt họ, mời họ nhặt ra hạt b/ệnh. Họ nhặt mất nửa canh giờ, sai mất ba phần. Cô gái Quế Xảo do thím Triệu mang đến chỉ dùng một chén trà, sai chưa đến nửa phần.
"Trong kho cần là đôi mắt, không phải bộ râu," tôi nói.
Tiết Củ lập tức định ra quy củ: Kiểm tra hạt giống không phân nam nữ, lấy kết quả sát hạch làm chuẩn, tính tiền công theo ngày.
Đây là nhóm nữ kiểm nghiệm viên đầu tiên của Đại Chu nhận được bạc quan.
Ng/u Minh Th/ù nghe tin, trong ngục nhờ người gửi cho tôi một bức thư. Cô ta nói mình quen thuộc thương lộ nhà họ Ng/u, có thể giúp tôi thuyết phục thương nhân lương thực giao giống, điều kiện là tôi phải thay cô ta cầu tình với Đại Lý Tự.
Tôi hoàn trả bức thư nguyên vẹn, không thêm một chữ nào.
Cô ta lại gửi bức thư thứ hai, nói dư đảng của Nghiêm Khai Tế sẽ phá hủy Công Chủng Trạm trước mùa đông, nhắc tôi cẩn thận hỏa hoạn.
Bức thư thứ hai tôi giữ lại. Tôi phải cân nhắc, cô ta chịu gửi tin tức này, rốt cuộc là muốn đổi lấy cái gì.
Nhà họ Ng/u sụp đổ, cô ta cũng sắp lâm bồn. Đại Lý Tự đã tra xét gia nhân cũ và đơn th/uốc qua lại của biệt viện phủ An Quốc Công, cha của đứa trẻ là Thế tử An Quốc Công đã bị xử trảm. Thế tử dính vào án đoạt đích, gia tộc vợ không chứa chấp đứa con di phúc này. Ng/u Minh Th/ù phải để triều đình thấy cô ta vẫn còn hữu dụng, mới có thể cầu lấy một con đường sống cho mình và đứa trẻ.
Cô ta dùng dư nghiệt của phe Nghiêm để lấy lòng tôi, dư nghiệt cũng có thể mượn tin tức của cô ta để giăng bẫy.
Tôi cho chất đầy kho lương bằng giống loại hai trộn lẫn cát đ/á, còn giống tốt thực sự thì phân tán cất giấu trong hầm địa đạo của các ngôi chùa và nghĩa trang ở các huyện. Người trông coi chỉ biết nơi mình giữ, không ai biết được toàn bộ bản đồ tàng trữ lương thực.
Sau khi vào đông, Công Chủng Trạm quả nhiên bốc ch/áy.
Dầu hỏa từ trên mái nhà dội xuống, đ/ốt đỏ rực nửa con phố. Các thương nhân lương thực đứng từ xa, kẻ thở dài, kẻ không giấu nổi nụ cười.
Tôi ra lệnh cho người kéo những bao lương ch/áy sém ra phố, công khai rạ/ch ra trước mặt mọi người.
Trong bao ào ạt lăn ra những viên đ/á cuội.
Bách tính vây xem thoạt đầu im lặng, sau đó bùng n/ổ những tràng cười lớn. Tên sai vặt phóng hỏa khi chạy trốn qua ngõ sau đã bị vệ binh tuần kho bắt gọn, lệnh bài thu giữ được thuộc về mấy tiệm lương thực. Những thương nhân lương thực kia thấy tình thế không ổn muốn rời đi, liền bị cấm quân đã đợi sẵn đ/è xuống đất.
Giống tốt thực sự một hạt cũng không hư hại.
Tôi còn mượn trận hỏa hoạn này, câu hết những kẻ nội ứng ẩn náu trong các kho bãi ở các huyện ra.
Tiết Củ hỏi tôi tại sao lại chịu tin lời nhắc nhở của Ng/u Minh Th/ù.
"Tôi không tin cô ta. Tôi tin cô ta không nỡ để bản thân trở nên vô dụng."
10.
Sau tiết khai xuân, ruộng b/ệnh bắt đầu thay giống luân canh.
Năm đầu tiên không thể trồng toàn lúa mạch, nhiều nông hộ lo lắng cải tạo trồng đậu sẽ không b/án được. Tôi yêu cầu sổ sách m/ua sắm quân lương cũ của Thiện Thực Thự, phát hiện Bắc Doanh mỗi năm đều m/ua đậu từ nơi khác, phí vận chuyển còn đắt hơn giá đậu.
Tôi để bảy huyện ký hợp đồng m/ua sắm dài hạn với Bắc Doanh. Nông hộ chịu cải tạo trồng trọt, quân đội tiết kiệm được phí vận chuyển, Công Chủng Trạm chỉ thu một chút phí lưu kho để trả công cho người kiểm tra hạt giống và sửa chữa kho lương dột nát.
Sổ sách này không phức tạp, nhưng lại động vào bát cơm của các nhà vận chuyển cũ.
Lúa non vừa nhú mầm, đơn đàn hặc đã nhét đầy Ngự Sử Đài. Có người tố cáo tôi lạm quyền mưu tư, ép buộc bách tính cải tạo, còn bắt bẻ vào ba trăm thạch lương thiếu hụt trên sổ sách Công Chủng Trạm.
Kẻ đàn hặc dâng sổ sách lên triều đình. Số lượng nhập kho và số lượng phát về các huyện trừ đi, vừa vặn thiếu ba trăm thạch, nhưng cột lương thực tồn kho lại ghi là "Kho trống".
Hoàng thượng hỏi tôi chỗ thiếu hụt đó đi đâu.
"Bị chuột ăn rồi."
Cả triều đình xôn xao.
Ngự sử cười lạnh: "Chuột ở kinh thành, khẩu vị cũng không nhỏ."
"Quả thật là lớn, thế nên thần đã bắt được vài con."
Cấm quân lập tức áp giải vào vài tên kho lại của Công Chủng Trạm và nhà vận chuyển. Kho lại thú nhận, chúng cố tình ghi toàn bộ phần hạt bị ẩm, sàng lọc loại bỏ thành số lượng thiếu hụt, sau đó để nhà vận chuyển lấy lương thực bù vào. Sổ sách nhìn thì cân bằng, giống b/ệnh cũng có thể mượn cớ "bù lương" mà trà trộn lại vào các huyện.
Số lương thực đó chưa bao giờ biến mất, chỉ là bị niêm phong riêng trong kho phụ, chờ dẫn tôi đến để lấp vào bản sổ sách giả này.
Nếu tôi sợ chịu trách nhiệm, lén nhận "lương bù" của nhà vận chuyển, giống b/ệnh sẽ quay lại ruộng đồng; nếu tôi không bù, số thiếu hụt trên sổ sách sẽ trở thành tội danh.
"Thần nói bị chuột ăn, là vì mấy vị này quả thật đã coi lương quan thành thức ăn trong ổ của mình."
Tôi dâng lên niêm phong kho phụ và sổ kiểm nghiệm giống b/ệnh.
Ngự sử mặt xanh như tàu lá. Chứng cứ ông ta nhận được đến từ Ôn Nghiên Chương.
Trong nửa năm đào kênh, Ôn Nghiên Chương vì biết chữ nên được điều đi làm sổ sách công việc. Hắn lợi dụng cơ hội chép danh sách để tiếp cận nhà vận chuyển, chuyển những sổ sách giả mạo của họ vào Ngự Sử Đài để đổi lấy mười lượng bạc và cơ hội trở về kinh.
Khi Đại Lý Tự đưa hắn lên điện, hắn nhìn thấy quan phục của tôi, cả người co rúm lại.
"Tại sao ngươi lại khẳng định Kiều Tư Chủng Thừa sẽ nhận số lương bù đó?" Đại Lý Tự Khanh hỏi.
Hắn hạ giọng: "Nàng trước đây ở nhà, sợ nhất là sổ sách không khớp. Thiếu một văn tiền, cũng phải thức đêm tra cho rõ."
Hắn quả thật hiểu rõ tôi của ngày xưa, nhưng lại không hiểu tôi của hiện tại đang ngồi trong Tư Nông Thự.
Ngày xưa tôi chỉ có một ngọn đèn dầu, một cuốn sổ gia đình, sai một nét cũng có thể thiếu m/ua một thăng gạo.
Giờ đây tôi có kiểm nghiệm viên, lính tuần ruộng và sổ sách của bảy huyện. Có kẻ giăng bẫy, tôi sẽ không bù lỗ cho hắn, tôi sẽ lần theo cái lỗ đó mà đào hắn lên.
Đại Lý Tự Khanh lại hỏi: "Ngươi đã biết giống b/ệnh sẽ gây hại, tại sao còn giúp chúng?"
Ôn Nghiên Chương quỳ trên mặt đất, im lặng rất lâu.
"Chúng nói, chỉ muốn ép nàng rời khỏi Tư Nông Thự, sẽ không thực sự phát giống xuống."
"Lời này mà ngươi cũng tin?"
Chương 8
Chương 10
9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook