Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
[Sở Vân Lan cứ làm trò đi, càng làm trò nam chính càng chán gh/ét cô ta, sau này còn vì nữ chính mà vả mặt cô ta tơi tả đấy!]
Tôi ngồi bật dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lục Tân Xuyên quả nhiên đang đứng đó.
Cậu ấy vẫy tay với tôi, ra hiệu cho tôi ra ngoài.
Tôi đắn đo một lúc.
Cuối cùng vẫn đứng dậy, đi đến trước mặt cậu ấy hỏi:
"Anh Tân Xuyên, anh tìm em có việc gì không?"
Lục Tân Xuyên không đáp, chỉ đưa tay vén phần tóc mái của tôi lên.
Nhìn thấy vết bầm tím do va phải cột điện sáng nay.
Sắc mặt cậu ấy trầm xuống:
"Lan Lan, sao bị thương mà không nói với anh?"
Bình luận chế giễu tôi không ngừng:
[Nhân vật phụ ng/u ngốc hết chỗ nói, đi đường mà cũng đ/âm vào cột điện. Nam chính nghe chuyện này từ nữ chính xong là mặt đen như đít nồi, trong lòng chắc là nghĩ cô ta ng/u ch*t đi được!]
[Nếu không phải vì bố mẹ nhân vật phụ đối xử tốt với nam chính, nhờ nam chính chăm sóc cô ta ở trường, thì nam chính chẳng thèm quan tâm đến cái đồ phiền phức này đâu.]
Toàn thân tôi chấn động.
Vội vàng lùi lại nửa bước, né tránh bàn tay của Lục Tân Xuyên.
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không còn đ/au nữa rồi."
Lục Tân Xuyên nhìn bàn tay đang cứng đờ giữa không trung của mình.
Biểu cảm có chút kỳ lạ.
"Vết thương bị trầy da rồi, không bôi th/uốc có thể để lại s/ẹo đấy, anh đưa em đến phòng y tế..."
"Không cần!" Tôi lại lùi thêm một bước, nói dối: "Bạn cùng bàn của em có th/uốc, em mượn cậu ấy bôi là được rồi."
Lời vừa dứt, Lục Tân Xuyên hoàn toàn im lặng.
Cậu ấy vô cảm quay đầu, nhìn về phía lớp học của chúng tôi.
Ánh mắt quét một vòng.
Cuối cùng dừng lại trên người Lâm Diệu ngồi cạnh chỗ tôi.
Cậu ấy cười như không cười hỏi:
"Lan Lan, bạn cùng bàn của em tên là Lâm Diệu đúng không?"
"Qu/an h/ệ của hai người từ bao giờ trở nên tốt như vậy? Sao anh không biết?"
Tôi nghiến ch/ặt răng.
Cũng rất muốn hỏi cậu ấy.
Qu/an h/ệ giữa cậu ấy và Tạ Chi Ý từ bao giờ lại trở nên tốt đẹp như vậy?
Tại sao cậu ấy lại nghe chuyện tôi bị thương từ miệng Tạ Chi Ý?
Cậu ấy còn đích thân dẫn cô ấy đi tham quan trường?
Càng nghĩ càng bực.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên từ đáy lòng tôi.
Tôi không kiềm chế được tính khí.
Lần đầu tiên lạnh lùng đáp trả Lục Tân Xuyên:
"Tại sao phải cho anh biết? Anh đâu phải anh ruột của em."
"Sau này những chuyện nhỏ nhặt này không cần anh quản, em tự mình xử lý tốt, không làm phiền anh lo lắng."
Nói xong, tôi quay người đi vào lớp.
Lục Tân Xuyên đứng ngoài cửa lớp chúng tôi rất lâu.
Cho đến khi chuông vào lớp vang lên.
Cậu ấy mới lê những bước chân nặng nề, đi về phía lớp mình.
Tôi trốn Lục Tân Xuyên cả một tuần.
Đêm nào cũng khóa cửa sổ ch/ặt như nêm.
Cậu ấy đến tìm, tôi liền giả vờ ngủ say không biết gì.
Cậu ấy đến đợi ở cửa trước một tiếng.
Tôi liền lẻn ra bằng cửa sau, không chạm mặt cậu ấy.
Một tuần trôi qua, đến cả mẹ tôi cũng nhận ra điều bất thường.
Bà tò mò hỏi tôi:
"Có chuyện gì vậy? Cãi nhau với thằng bé Tiểu Xuyên à?"
"Không nên thế chứ, chẳng phải con nghe lời nó nhất sao?"
Tôi bĩu môi, không muốn trả lời câu hỏi này.
Chính x/ác mà nói, chúng tôi không phải cãi nhau, mà là tôi đơn phương thực hiện chiến tranh lạnh.
Sau khi phát hiện mình có những suy nghĩ không đứng đắn với cậu ấy.
Tôi liền không biết phải đối mặt với cậu ấy thế nào nữa.
Lục Tân Xuyên đối xử với tôi quang minh chính đại, coi tôi như em gái ruột.
Tôi lại nảy sinh những ý nghĩ dơ bẩn với cậu ấy.
Đê tiện đến mức muốn hạn chế quyền tự do giao tiếp của cậu ấy, còn muốn cản trở cậu ấy yêu người khác.
Tạ Chi Ý là một cô gái rất tốt.
Lục Tân Xuyên và cô ấy quả thực xứng đôi.
Nhưng tôi chính là không chấp nhận được việc họ ở bên nhau!
Cứ nghĩ đến việc Lục Tân Xuyên tương lai sẽ yêu Tạ Chi Ý.
Sự á/c ý như những dây leo quấn ch/ặt lấy trái tim tôi.
Tôi sợ nếu tiếp tục tiếp xúc với cậu ấy.
Sự chiếm hữu trong lòng sẽ không thể kiểm soát nổi.
Ngay cả khi Lục Tân Xuyên bây giờ vẫn sẵn lòng coi tôi là em gái, sẵn lòng nhẫn nhịn sự bực bội để ở bên tôi.
Nhưng rồi sẽ có một ngày, cậu ấy phát hiện ra sự đố kỵ, sự đê tiện của tôi.
Đến lúc đó, cậu ấy chỉ càng gh/ét tôi hơn!
Thà bị cậu ấy gh/ét.
Còn hơn... tôi chủ động xa cách.
đ/au dài không bằng đ/au ngắn.
Bây giờ tôi chọn cách chiến tranh lạnh để dần dần xa cách cậu ấy.
Còn hơn là tương lai bị cậu ấy dùng giọng điệu chán gh/ét để chỉ trích m/ắng nhiếc.
Nhưng xa cách cậu ấy cũng không phải chuyện dễ dàng.
Chất lượng giấc ngủ của tôi vốn đã không tốt.
Mấy ngày nay chuyện phiền lòng chất chồng lên nhau.
Chứng mất ngủ càng trở nên nghiêm trọng.
Lâm Diệu nhìn hai quầng thâm dưới mắt tôi, chặc lưỡi mấy tiếng:
"Sở Vân Lan, tối qua cậu đi tr/ộm bò à? Cái bộ dạng dở sống dở ch*t này, tớ sợ cậu ngỏm ngay trên lớp mất."
Tôi đảo mắt:
"Tớ biết làm sao được? Vốn dĩ chất lượng giấc ngủ đã kém, mấy đêm nay còn có mèo kêu meo meo ngoài cửa sổ, tớ càng không ngủ được."
"Cậu không uống th/uốc melatonin hay gì đó à?"
"Uống rồi, th/uốc ngủ cũng uống rồi mà vẫn không ngủ được."
Lâm Diệu trợn tròn mắt:
"Nghiêm trọng thế sao? Trước đây sao không nghe cậu nói?"
Tôi mím môi, vành tai lặng lẽ nóng bừng.
Trước đây ngủ ngon đều là vì có Lục Tân Xuyên ở đó.
Chỉ cần ôm lấy cậu ấy, tôi liền cảm thấy thoải mái an tâm.
Rất nhanh đã có thể chìm vào giấc mộng.
Nhưng bây giờ, tôi đã không còn cách nào dùng thân phận "em gái" để ôm cậu ấy nữa.
Hơn nữa... cậu ấy gh/ét bị tôi ôm.
Càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Khóe mắt tôi bắt đầu cay xè.
"Này này này, sao cậu lại sắp khóc rồi?" Lâm Diệu lúng túng an ủi tôi, "Không phải chỉ là không ngủ được thôi sao, hay là cậu thử nghe ASMR xem? Nghe nói cách này hiệu quả lắm."
Tôi b/án tín b/án nghi nhận lấy tai nghe Lâm Diệu đưa, nhét vào tai.
Phải nói là, phương pháp này thực sự có hiệu quả.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook