Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cữu mẫu nói, đây gọi là tiếp phong tẩy trần."
Gói giấy được mở ra, là bốn cái bánh bao th!t trắng m/ập mạp, vẫn còn bốc hơi nghi ngút.
Tôi cầm lấy một cái, thơm quá.
"Ăn ngon không?"
Hành Chi nhón chân nằm bò bên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Ngon, sau này ngày nào cũng có."
Hành Chi lại lắc đầu, đẩy bánh bao về phía tôi:
"Tỷ tỷ ăn đi. Đệ muốn lớn lên cao như cữu cữu, như vậy mới có thể bảo vệ tỷ tỷ."
Tôi sững người.
Đứa trẻ tám tuổi, lại mang dáng vẻ của một người lớn.
Kiếp trước Hành Chi chưa kịp lớn đến độ có thể đưa bánh bao cho tôi.
Kiếp này thằng bé đứng đây khỏe mạnh trước mặt tôi.
Chỉ thế thôi cũng đủ để tôi liều mạng hết sức mình.
Thôi m/a m/a đứng bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt.
Đêm đã khuya, tôi gối đầu lên bộ y phục cũ lấy ra từ trong hòm hồi môn của mẹ mà chìm vào giấc ngủ.
Không phải loại vải vóc quý giá gì, chỉ là thứ mẹ tự tay kh//âu vá.
Đưa mũi lại gần, vẫn còn ngửi thấy một chút hương bồ kết thoang thoảng.
Thanh thanh đạm đạm, giống như con người bà vậy, không tranh không đoạt.
Cuộc sống ở Hầu phủ bình lặng, như một hồ nước sâu.
Triệu Uyển Nương không hề nhàn rỗi.
Những lá thư nặc danh liên tục được gửi đến phủ các đồng liêu của cữu cữu.
Nói tôi là "sao chổi khắc cha sát mẹ".
Nói tôi "tám tuổi đã dám cầm d/ao đ/âm người, thật là kẻ hung hãn bất tường".
Cữu mẫu chỉ nhàn nhạt nói: "Lũ hề nhảy nhót, không đ/áng s/ợ."
Nhưng tôi biết, bà và cữu cữu đã bàn bạc với nhau rất nhiều lần trong bí mật.
Đêm lập thu, cữu mẫu gọi tôi vào phòng.
"Trong cung đang chọn bạn học." Cữu mẫu quay người, nắm lấy tay tôi.
"Vân Ninh công chúa là đích công chúa duy nhất của đương kim thánh thượng, tính tình có phần ngỗ ngược. Đã bức đuổi ba người bạn học rồi."
Bà dừng lại một chút:
"Con nếu dám đi, chính là đã bước ra bước đầu tiên."
"Nhưng cữu mẫu không giấu con, cữu cữu của con và nhà họ Lạc đều cần người trong cung. Con nếu có thể đứng vững gót chân trong cung thì đó chính là một sự trợ giúp."
Tôi tiếp lời, giọng bình tĩnh: "Cữu mẫu, con đồng ý."
Bà ngẩn người.
"Vì mọi người, cũng vì Hành Chi."
"Nếu con có thể làm nên chuyện trong cung, sẽ không ai dám động đến nó nữa. Thẩm Thế An không dám, Triệu Uyển Nương lại càng không."
Hốc mắt cữu mẫu bỗng chốc đỏ hoe.
"Được, cữu mẫu đưa con vào cung. Con phải nhớ kỹ, dù ở trong cung có chịu bao nhiêu uất ức, nhà họ Lạc mãi mãi là đường lui của con."
Tôi gật đầu, đứng dậy cáo lui.
Tôi trở về viện của mẹ.
Mẹ à, người nhìn xem.
Con gái của người sắp vào cung rồi.
Nhưng tôi không ngờ rằng, thứ chờ đợi tôi lại là biển lửa núi đ/ao ấy.
Tháng đầu tiên nhập cung.
Công chúa Tiêu Vân Ninh bắt đầu làm khó tôi đủ đường.
Trước là c/ắt xén phần ăn, sau lại ném tôi vào chuồng ngựa.
Bắt tôi đối phó với con ngựa Đạp Nguyệt Ngọc Kh/inh Thông không nhận chủ ngoài cô ta.
Lần đầu vào chuồng ngựa, móng ngựa đ/á tới, trúng ngay vai tôi.
Cả người tôi văng ra ngoài, một nửa thân người tê dại.
Vân Ninh ôm tay đứng ngoài hàng rào nhìn.
Quay lưng bỏ đi, để lại một câu:
"Ngay cả ngựa cũng không thuần phục được, còn vọng tưởng làm bạn học của ta?"
Được. Thuần ngựa đúng không.
Ngày nào tôi cũng đến từ khi trời chưa sáng.
Thêm cỏ, chải bờm ngựa, dọn dẹp chuồng ngựa.
Con súc vật trắng như tuyết kia ban đầu thấy tôi liền khịt mũi,
móng chân cào đất.
Tôi cũng không gi/ận, nó không cho tôi lại gần.
Tôi liền đứng cách ba bước mà nhìn nó.
Quan sát cách nó đi, cách nó ăn cỏ.
Ngày thứ mười, tôi thử dắt nó đi dạo quanh trường đua.
Nó không chịu, vùng mạnh một cái, tôi lại ngã, lần này là úp mặt xuống đất.
Nó đ/á hậu rồi chạy xa.
Thế nhưng tôi không phục.
Sau bảy tám lần bị hất văng, con ngựa đó cuối cùng cũng không đ/á hậu với tôi nữa.
Vì tôi phát hiện ra, mỗi khi nó phát đi/ên, móng trước bên trái luôn điểm nhẹ xuống trước.
Sáng sớm một tháng sau, Vân Ninh đến chuồng ngựa.
Tôi đang cưỡi trên lưng Đạp Nguyệt Ngọc Kh/inh Thông, chạy thong dong một vòng quanh trường đua.
Cô ta đứng bên rìa, đôi mắt mở to tròn xoe.
"Ngươi, ngươi làm sao làm được?"
"Vì con đủ cẩn thận."
Tôi nhảy xuống ngựa, đưa dây cương cho cô ta.
"Điện hạ, móng trước bên trái của nó có một vết thương cũ, chạy lâu sẽ đ/au. Cho nên mỗi lần chạy xong, phải dùng nước lạnh đắp cho nó một tuần hương."
Vân Ninh nhận lấy dây cương, nghi hoặc nhìn tôi từ đầu đến chân.
Sau đó cô ta ngồi xổm xuống, hơi th/ô b/ạo nhấc móng trước bên trái của con ngựa trắng lên.
"Bản cung nuôi nó ba năm, không phát hiện ra móng nó có thương. Ngươi cho ăn một tháng đã phát hiện ra rồi."
"Sau này không cần cho ngựa ăn nữa, đi theo bản cung đến trường đua."
Trường đua hoàng gia nằm ở ngoại ô phía đông, bãi cỏ rộng lớn không nhìn thấy bờ.
Lần đầu tiên tôi đến, đã đụng phải Thái tử Tiêu Vân Phong.
Chàng cưỡi một con tuấn mã màu hạt dẻ từ trong rừng chạy ra.
Trên lưng ngựa treo một con thỏ rừng vừa săn được.
Bộ trang phục cưỡi ngựa màu trắng trăng bị gió thổi dính sát vào người.
Phác họa lên bờ vai và tấm lưng thẳng tắp.
Vân Ninh vẫy tay với chàng, chàng liền thúc ngựa tới.
"A huynh! Đây là bạn học mới của muội, Thẩm Hành Chỉ!"
"Muội ấy biết thuần ngựa! Giỏi hơn mấy kẻ chỉ biết khóc lóc trước kia nhiều!"
Chàng nhìn về phía tôi.
"Con Đạp Nguyệt Ngọc Kh/inh Thông ngươi cưỡi đó, cô hai lần không cưỡi nổi, ngươi dùng cách gì vậy?"
"Bẩm điện hạ, thần nữ không dùng cách gì cả, chỉ là đọc hiểu được nó."
Chàng sững người, đuôi mày khẽ nhướng, rồi cười.
Nụ cười dưới ánh nắng rực rỡ của trường đua, có chút chói mắt.
Tôi rũ mắt, che đi những gợn sóng dưới đáy lòng.
Kiếp trước tôi chỉ nhìn thấy chàng từ xa một lần.
Trong góc tiệc cung, chàng là Thái tử cao cao tại thượng.
Kiếp này, tôi đã đứng trước mặt chàng.
Chương 7
Chương 9
Chương 17
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook