Người trung thực từ chối làm kẻ đổ vỏ

Người trung thực từ chối làm kẻ đổ vỏ

Chương 2

05/08/2026 09:38

Trong lòng tôi hơi do dự, phân vân giữa việc đi ăn cùng mỹ thiếu niên và việc đi làm để lấy chuyên cần.

Anh nhìn thấu sự do dự đó, dứt khoát nghiêng người sát lại gần tôi, đôi mắt đẹp khóa ch/ặt lấy ánh nhìn của tôi: "Cô có gì mà phải do dự, dù xét ở góc độ nào thì cô cũng đâu có thiệt thòi?"

Sự tấn công ở khoảng cách gần quá mức chí mạng, nhìn xươ/ng quai xanh trắng ngần và đôi môi hồng hào mềm mại của anh, tôi mơ màng gật đầu.

Haizz, không còn cách nào khác, người phụ nữ thực tế như tôi sao chịu nổi thử thách này chứ.

Tuy nói là để tôi giả làm đối tượng xem mắt, nhưng phần lớn thời gian Giang Kỳ đều tự chơi điện thoại, suốt cả buổi chỉ có mình tôi là nói không ngừng.

"Mình cứ ngồi thế này được không? Anh có muốn ăn chút gì không, bánh ngọt ở quán này khá ngon đấy. Hay anh muốn uống trà không? Để mình rót cho."

Lời còn chưa dứt, tôi đã bị anh mất kiên nhẫn ngắt lời.

"Cô có thể im lặng được không? Đừng có nói mấy lời vô nghĩa nhàm chán đó nữa." Anh ngước mắt, thần sắc khó chịu.

Tôi cứng đờ tay thu ấm trà về, mím mím môi: "Xin lỗi, mình không hay trò chuyện với con trai, mình làm phiền anh sao?"

Câu nói này khiến anh nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt đùa cợt và kh/inh miệt: "Giả bộ ngây thơ cái gì? Không còn trẻ nữa mà chưa từng yêu đương à?"

Tôi ngượng ngùng cúi đầu: "Trước đây mình luôn bận học và làm việc, không có thời gian yêu đương."

"Thảo nào chỉ có thể đi xem mắt." Anh tựa vào lưng ghế, cười nhạt đầy thờ ơ, sau đó lại nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt: "Nhưng người như cô chưa từng yêu cũng là chuyện bình thường."

Tôi định nói gì đó thì anh đột nhiên ngồi thẳng người dậy, giọng điệu bất ngờ trở nên dịu dàng: "Ăn chậm thôi, đừng vội."

Nói rồi anh còn đưa tay nhẹ nhàng lau vết kem dính trên khóe miệng tôi, động tác thân mật tự nhiên.

Tôi hơi lùi lại, anh lập tức hạ thấp giọng tiến lại gần lần nữa, hơi thở ấm nóng quét qua bên tai: "Đừng cử động, có người đang nhìn tôi."

Trong quán lúc này không có khách nào khác, tôi liếc mắt nhìn, quả nhiên thấy có bóng người đang lảng vảng ở cửa.

Sự tiếp xúc gần gũi khiến mặt tôi đỏ bừng không kiểm soát được, toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Giang Kỳ nhìn gương mặt tôi, thấp giọng trêu chọc: "Sao lại đổ mồ hôi nhiều thế?"

Tôi nắm ch/ặt vạt áo, lí nhí đáp: "Mình... mình chưa từng ở gần con trai như thế này bao giờ."

Anh khẽ cười một tiếng, giọng điệu thẳng thắn mà sát thương: "Đồ nhà quê."

Miệng thì chế giễu nhưng anh vẫn cúi người, tỉ mỉ ngắm nhìn mày mắt tôi, giọng điệu khó hiểu: "Ăn mặc thì hơi quê thật, nhưng nhìn kỹ lại thì khuôn mặt cũng không tệ."

Anh càng lúc càng gần, tóc mái gần như chạm vào cằm tôi. Đúng lúc này, bóng người lảng vảng ở cửa cuối cùng cũng rời đi.

Giây tiếp theo, Giang Kỳ đột ngột lùi người lại, đôi má nhiễm sắc đỏ nhạt, cầm khăn giấy lau đi lau lại những ngón tay vừa chạm vào tôi, lộ vẻ gh/ê t/ởm.

"Phiền ch*t đi được, ngày nào cũng phái người theo dõi tôi." Anh thấp giọng ch/ửi rủa, tâm trạng vô cùng cáu kỉnh.

Tôi đưa cho anh một gói khăn ướt: "Là người anh quen à?"

"Tài xế mẹ tôi sắp xếp, đến để giám sát tôi đấy." Giọng anh bực bội, đột nhiên ngước mắt nhìn tôi: "Tôi chạm vào cô xong rồi lau tay như thế, cô không gi/ận à?"

Tôi ngẩn người, thành thật trả lời: "Anh yêu sạch sẽ là chuyện tốt mà."

Anh nhìn chằm chằm tôi vài giây, thản nhiên thốt ra hai chữ: "Kỳ quặc."

Không khí giữa tôi và Giang Kỳ lại quay về trạng thái tôi nói còn anh chơi điện thoại, chỉ khi tài xế xuất hiện lần nữa, anh mới chịu hạ mình lại gần tôi để diễn một màn kịch.

Sau vài lần như vậy, Giang Kỳ vốn tính tình nóng nảy đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Anh chộp lấy hộp khăn giấy trên bàn, ném mạnh về phía cửa.

Hộp khăn giấy rơi xuống đất phát ra tiếng động trầm đục, người tài xế ở cửa biết rõ tính khí của anh nên không dám tiến lên, lập tức quay người bỏ đi.

Người phục vụ nghe tiếng vội vã chạy đến, vẻ mặt hoảng hốt định tới xem tình hình.

Tôi vội đứng dậy nhặt những tờ khăn giấy rơi vãi, liên tục xin lỗi và giải thích với người phục vụ, lúc này mới hóa giải được sự cố nhỏ.

Vừa ngồi lại vào chỗ, tôi đã thấy Giang Kỳ đang gọi video với mẹ. Giọng anh đầy sát khí, gầm gừ với màn hình: "Để con chó của bà tránh xa tôi ra! Tôi đã nghe lời đi xem mắt rồi, bà còn muốn kiểm soát tôi đến bao giờ nữa?"

Đầu dây bên kia truyền đến giọng an ủi dịu dàng của bà Giang, nhưng hoàn toàn không dập tắt được cơn gi/ận của anh.

Giang Kỳ càng nói càng kích động, giơ tay định chộp lấy chiếc ly thủy tinh trên bàn để trút gi/ận.

Tôi vội tiến lên đ/è tay anh lại, chủ động đưa ống kính về phía mình, ngoan ngoãn chào hỏi: "Dì chào dì ạ, cháu là Quý Th/ù, đối tượng xem mắt của Giang Kỳ."

Tôi vốn được lòng người lớn, cần cù chăm chỉ, tính tình ôn hòa, luôn là ứng viên phù hợp trong mắt các bậc phụ huynh.

Bà Giang quả nhiên có ấn tượng khá tốt về tôi, hỏi tôi rất nhiều vấn đề về công việc, tuổi tác, gia đình, tôi đều bình tĩnh trả lời từng câu một, đồng thời đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Giang Kỳ để xoa dịu cảm xúc bồn chồn của anh.

Sau hơn nửa tiếng, bà Giang hoàn toàn yên tâm, dặn dò chúng tôi phải đối xử tốt với nhau rồi mới hài lòng tắt video.

Cuộc gọi vừa kết thúc, Giang Kỳ lập tức hất tay tôi ra, vẻ mặt khó chịu: "Cô nói chuyện với bà ấy nhiều như vậy làm gì? Bao đồng thật."

"Dì chỉ là lo lắng cho anh thôi." Tôi khẽ giải thích.

Danh sách chương

4 chương
25/07/2026 17:45
0
25/07/2026 17:45
0
05/08/2026 09:38
0
05/08/2026 09:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tiểu thư giả mạo làm giàu, bị tôi bóc trần ngay tại chỗ

Chương 9

9 phút

Nuôi hộ con trai thiểu năng cho hàng xóm 18 năm, kiếp này tôi bắt bà ta trả giá gấp bội

Chương 10

11 phút

Ngày đi đăng ký kết hôn bị thợ trang điểm đòi thêm tiền, tôi cho cô ta đóng cửa tiệm luôn

Chương 10

13 phút

Nhận nhầm phu quân

Chương 8

18 phút

Bé con năm tuổi vừa mở miệng, nữ chính xuyên sách lập tức biến thành Pinocchio

Chương 12

20 phút

Phụ huynh vu khống tôi làm trật khớp tay con họ, tôi thừa nhận thì họ lại hoảng sợ

Chương 12

22 phút

Sau khi thấy bình luận, tôi đá đại gia hào môn, anh ta lại điên cuồng truy đuổi

Chương 11

25 phút

Thang máy đóng mở lần thứ bảy, tôi gào lên bảo đừng vào

Chương 12

27 phút
Bình luận
Báo chương xấu