Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cái gì?" Tôi kinh ngạc, "Chỉ cái thứ này thôi á?"
Tôi lập tức cảm thấy bộ quần áo này cũng bình thường thôi. Vốn định treo lên mạng b/án quách đi cho rồi, nhưng giờ lại lo sau này chia tay lại lằng nhằng, nên bèn đóng gói cẩn thận bỏ vào hộp, rồi cho vào thùng chuyển phát. Mác vẫn còn nguyên, sau này nếu có trở mặt thì gửi trả lại cho cô ta, tránh việc dây dưa lại lòi ra danh tính thật của mình.
Vừa chỉnh ảnh xong tôi liền gửi mấy tấm cho Chúc Chiêm Y. Phía bên kia có lẽ đang bận nên không xem ngay, đợi lúc tôi và Hứa Thất rời khách sạn, đang m/ua xiên que ở khu ẩm thực ăn thì điện thoại rung, lấy ra xem, cô ấy trả lời rồi.
Hứa Thất ghé mắt nhìn qua, đọc: "Rất đẹp, tôi rất thích... Ơ kìa~ Tôi thực sự không tưởng tượng nổi gương mặt lạnh lùng kiều diễm đó của hoa khôi Chúc lại có thể nói ra những lời này, Tiểu Hà, cậu mau bảo hoa khôi Chúc gửi tin nhắn thoại nghe thử xem."
Tôi: "..." Hừ nhẹ một tiếng, chiều lòng cậu ta, thế là tôi cầm điện thoại lén lút gửi tin nhắn cho Chúc Chiêm Y: 【Muốn nghe giọng vợ quá, gợi cảm quá, lần nào cũng muốn nghe đi nghe lại ba trăm lần~】
Tôi nói mấy lời tán tỉnh này trôi chảy như hơi thở, không khỏi cảm thán, Chúc Chiêm Y bị tôi hạ gục đúng là chuyện quá đỗi bình thường, hì hì hì.
Phía bên kia nhanh chóng gửi lại một tin nhắn thoại: "Bảo bối rất đẹp."
Tuy chỉ có năm chữ, còn hơi lạnh lùng, nhưng chất giọng của Chúc Chiêm Y vô cùng mỹ miều, còn dễ nghe hơn cả mấy cô nàng lồng tiếng trong mấy bộ kịch truyền thanh mà Hứa Thất lén lút nghe mỗi tối.
Mắt cậu ta sáng rực, nhưng trọng tâm lại nằm ở chỗ: "Trời ơi, cô ấy lại gọi cậu là bảo bối, ngọt quá, còn thấy ngọt hơn cả khi tớ ăn hai trăm cân sầu riêng nữa."
Câu này nói ra, tôi như ngửi thấy một mùi hôi nồng nặc.
Ồ, là món đậu phụ thối bên cạnh.
Cất điện thoại, tôi hét lớn: "Chủ quán, cho một phần."
Định mang về làm thối lây sang Chúc Chiêm Y.
Sau đó tôi và Hứa Thất đang trong giai đoạn gi/ảm c/ân đã ăn hết sạch trên đường về. Chúng tôi là bạn học cấp ba, lại còn là hàng xóm, cậu ấy mới là người học ở ngôi trường ghi trên địa chỉ kia.
Ăn xong xiên que và đậu phụ thối, hai đứa chia tay nhau.
Nhắc mới nhớ, Chúc Chiêm Y đúng là nổi tiếng thật, đến cả trường bên cạnh cũng biết danh hiệu hoa khôi của cô ấy. Đẹp đẽ đầy tính công kích, vừa ngầu vừa xinh, vừa mạnh mẽ lại vừa có cảm giác xa cách. Chỉ là cao quá, thường ngày thì cao lãnh, trên sân thể thao thì áp đảo, lại càng được các bạn nữ yêu thích hơn. Dù nổi tiếng là gái thẳng, nhưng trong giới của chúng tôi, có không ít người muốn bẻ cong cô ấy.
Trước đây có người ở học viện bên cạnh đến trường chúng tôi xem đá/nh bóng rổ, cũng chỉ vì Chúc Chiêm Y. Cũng vì vậy mà hội chị em của Chúc Chiêm Y đ/au lòng khôn xiết khi cô ấy bị bong gân, khiến họ mất đi không ít cơ hội được vây xem bởi những cô nàng xinh xắn đáng yêu.
Trở lại ký túc xá, không ngoài dự đoán Chúc Chiêm Y vẫn ở đó. Nhà cô ấy không phải ở ngay tại Kinh Thành sao? Tại sao không về nhà nghỉ ngơi mà cứ ở trong phòng ký túc xá này làm chướng mắt tôi chứ? Gh/ét thật!
Tôi cũng chỉ dám lầm bầm trong lòng, thế mà cô ấy nhắn tin nhờ tôi m/ua cơm, tôi chẳng phải vẫn ngoan ngoãn đi vòng một đoạn, mang phần cơm quán cô ấy thích nhất về sao?
Tôi đặt túi cơm lên bàn cô ấy: "Cho cậu này, chín mươi lăm."
Ánh mắt Chúc Chiêm Y lướt qua tay tôi một cách điềm nhiên, cầm điện thoại lên nói: "Cảm ơn, chuyển cho cậu rồi đấy."
Tôi mở ra xem, là một trăm đồng. Lần nào nhờ tôi m/ua đồ cô ấy cũng làm tròn số, đã nói một lần rồi mà vẫn vậy, tôi cũng kệ, chẳng lẽ tôi lại chủ động xóa số lẻ, bảo phần cơm này chỉ có chín mươi à? Thế chẳng phải tôi lỗ sao?
Về đến chỗ ngồi của mình, cô ấy nhìn thấy hộp chuyển phát nhanh trên ghế của tôi, hỏi: "Thịnh Hà Yêu, cậu m/ua gì thế?"
Tôi mặt không đỏ tim không đ/ập đáp: "Váy."
Chúc Chiêm Y khẽ nhíu mày, ánh mắt lại rơi vào cái hộp. Tim tôi đ/ập thịch một cái, vội vàng đ/á cái hộp xuống dưới gầm bàn. Cái hộp này chỉ là hộp giấy bình thường thôi mà, tuy chất lượng tốt hơn một chút nhưng trên đó cũng đâu có logo gì đâu! Có thì cũng rất nhỏ, chỉ là một cái hoa văn, không để ý kỹ thì không thấy được. Hơn nữa Chúc Chiêm Y là m/ua trên mạng cơ mà? Cô ấy chắc không biết cái hộp này chính là cái hộp đựng chiếc áo khoác cô ấy m/ua đâu.
Tôi bình tĩnh lại, không khỏi thở dài, đúng là đi đêm lắm có ngày gặp m/a, Chúc Chiêm Y chỉ cần làm gì đó một chút là tôi đã chột dạ rồi. Sau chuyện này, nhất định phải tu tâm dưỡng tính, không làm chuyện x/ấu nữa.
Thực ra tôi cũng từng hối h/ận, chỉ là lúc đó đã không thể rút chân ra được nữa. Nhớ lại lần đó về ký túc xá, cửa phòng không đóng ch/ặt, bên trong truyền đến tiếng của các bạn cùng phòng: "Á đù, cậu ấy... cậu ấy lại thích con gái? Cậu ấy đáng yêu xinh xắn mềm mại thế kia mà lại thích nữ giới, ôi~ nổi hết cả da gà, đừng có để ý đến tớ, tớ chịu không nổi."
Tôi đảo mắt, tôi là kẻ cuồ/ng cái đẹp, lại còn không thích kiểu tóc ngắn, càng không bao giờ tùy tiện thích người khác, được chưa.
Ngay sau đó lại nghe thấy một bạn cùng phòng khác nói: "Cũng không đến nỗi, nghe nói Thịnh Hà Yêu có người mình thích rồi."
Lúc này, cái giọng mà tôi vẫn luôn thấy đặc biệt hay đó lạnh lùng truyền ra từ bên trong: "Thật gh/ê t/ởm..."
*Rắc...*
Có cái gì đó vừa vỡ vụn.
Ồ, là bộ lọc thiện cảm của tôi đối với Chúc Chiêm Y vỡ tan tành.
Tôi vốn định hung hăng đẩy cửa xông vào, nhưng cuối cùng lại nhát gan chạy xuống lầu, ngồi trên bãi cỏ bên cạnh, mắt đẫm lệ, đ/au lòng ngồi mất mười phút. Vốn dĩ còn tưởng rằng trong ký túc xá, mối qu/an h/ệ giữa mình và cô ấy dù không thể nói là tốt...
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook