Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một mũi tên x/é gió lao đến.
Sượt qua mặt Quế nương, m/áu theo cổ nàng ta chảy xuống.
Điều Thôi Thiên Hoa không làm được, ta làm thay nàng.
Ta giương cung, đặt tên.
Mũi thứ hai, xuyên thủng cổ họng Quế nương. Trước khi ả đổ gục xuống, trên mặt vẫn còn vẻ không thể tin nổi, m/áu b/ắn đầy mặt Thôi Thiên Hoa.
Người con gái ta yêu ngẩng đầu lên, vẻ đẹp chấn động cả đất trời, vệt m/áu đó như điểm thêm nét trang điểm cho nàng.
"Tầm Hạc..."
Nàng nghẹn ngào: "Chàng chạy mau đi, ả là Huyện chúa."
Thường dân gi*t tông thất.
Thời đại này, phải diệt tộc.
Ta lật người xuống ngựa, phía sau là vô số binh giáp, nhanh chóng vây ch/ặt đám nha dịch vừa tới sau khi Quế nương ch*t.
Còn ta.
Chỉ lững thững như chốn không người, cứ thế, từng bước từng bước, tiến về phía Thôi Thiên Hoa.
Kiếp trước kiếp này, ùa về trước mắt.
Ngày xưa, ta ôm x/ác nàng, toàn thân đẫm m/áu.
Nay, nàng thực sự đang ở trong lòng ta, hơi thở gấp gáp.
Lau khô những giọt lệ trên má nàng.
Ta lắc đầu:
"Đừng sợ, rất nhanh thôi ả sẽ là tiện tịch."
Trong lúc hỗn lo/ạn.
Không biết là trường ki/ếm của ai rơi xuống, ta nhặt lấy, nắm tay Thôi Thiên Hoa, đặt vào lòng bàn tay nàng, ánh mắt liếc về phía Trần Ứng Hoài đang hoảng lo/ạn bỏ chạy:
"Kẻ này, nàng tự tay gi*t đi."
Trần Ứng Hoài đã ở bên bờ vực sụp đổ.
Kiếp trước, sự x/ấu xa và tà/n nh/ẫn của hắn là do từng chút một nuôi dưỡng nên.
Lúc này hắn tóc tai bù xù, ánh mắt vô h/ồn, hắn ngẩng đầu lên, giọng cầu khẩn:
"Thiên Hoa, ta thực sự không biết chuyện gì xảy ra, ta không biết người đàn bà đi/ên đó là Huyện chúa... người ta muốn cưới chỉ có nàng... tội ta chưa đến mức phải ch*t mà..."
Hắn còn chưa kịp làm những việc á/c đó.
Nhưng vẫn khiến người ta buồn nôn.
Thôi Thiên Hoa không hề d/ao động.
Từ từ đẩy ki/ếm về phía trước, dễ dàng xuyên thủng ngựk trái hắn.
"Trần Ứng Hoài."
Nàng nói: "Ta đã thấy chân tâm trông như thế nào rồi, ngươi quá rẻ mạt. Người ch*t n/ợ hết, giờ đây, ngươi không còn n/ợ ta gì nữa. Nhưng ta vẫn sẽ mời người làm phép, tốt nhất là khiến ngươi không thể luân hồi."
Chứng kiến xong tất cả những điều này.
Ta cuối cùng không trụ nổi nữa, ngã xuống.
*
Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã là hai tháng sau.
Chỉ cảm thấy mặt ướt đẫm, như có nước mắt của ai đó, li/ếm thử, là vị mặn.
"Choang--" một tiếng.
Chậu nước rơi xuống đất.
Nha hoàn nhỏ hớt hải chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét:
"Cô gia tỉnh rồi, cô gia tỉnh rồi!"
Cô gia?
Ta vén chăn lên, chưa kịp xuống giường, đã thấy một bóng hình nhào tới, trời đất quay cuồ/ng, Thiên Hoa, thê tử của ta, nàng g/ầy đi nhiều quá.
Dưới mắt cũng hằn quầng thâm, như thể nhiều ngày không ngủ ngon.
Chóp mũi chạm vào chóp mũi ta.
Thôi Thiên Hoa hung dữ:
"Hay lắm, Giang Tầm Hạc, gan của chàng càng ngày càng lớn rồi! Ai cho phép chàng trốn thi hương? Chàng có biết không, chàng có biết không..."
Nói được một nửa.
Giọng nói đã biến thành tiếng nghẹn ngào:
"Chàng có biết, từ nay về sau chàng không thể tham gia khoa cử làm quan được nữa không. Chàng đã từng, từng rõ ràng là một vị tiến sĩ rất lợi hại, đạt đến bảng nhãn cơ mà..."
Nàng vừa khóc vừa kể rõ chuyện ngày hôm đó.
Thì ra.
Không lâu sau khi ta ngất đi, triều đình đã hạ chỉ gi*t ch*t Đức Dương Vương.
Quế nương bị đày làm tiện tịch.
Về phần Trần Ứng Hoài.
Vô số người làm chứng, hắn cử chỉ thân mật với con gái của lo/ạn đảng, tư định chung thân.
Nước mắt Thôi Thiên Hoa lau mãi không hết.
Ta nhận lỗi một hồi lâu, thấy nàng không khóc nữa, mới hạ giọng dỗ dành:
"Vậy phải làm sao đây? Đành làm rể hiền của đại tiểu thư vậy."
"Ai cần chàng!"
Thôi Thiên Hoa gi/ận dỗi quay mặt đi, định bước xuống giường.
"Ái chà--"
Vết thương của ta đ/au quá.
Quả nhiên, nàng lập tức quay đầu lại, h/ận không thể vén cổ áo ta lên xem:
"Sao thế? Có phải lại tái phát rồi không, ta đi gọi đại phu ngay đây."
Ngẩng đầu.
Đúng lúc chạm phải đôi mắt đang mỉm cười của ta.
Ta nắm lấy cổ tay nàng, trước khi nàng nổi gi/ận, chỉ đành thều thào:
"Là thật sự rất đ/au, Thiên Hoa, nàng nằm cùng ta một lát đi... ngủ một lát, sẽ không đ/au nữa."
"Đồ không có tiền đồ!"
"Ta cần tiền đồ làm gì? Ta cần nương tử!"
Ngoài phòng có trận mưa rất nhỏ.
Có hai con hạc trắng x/é toạc bầu trời, bay là là qua, làm kinh động cành cây.
Năm xưa lần đầu gặp dưới trăng, nay cùng chung gối chăn sương lạnh.
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook