Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Làm cái nghề này, ai mà chẳng biết uống rư/ợu?”
Nói xong, tôi nâng ly, cụng ly với anh.
Sau đó, dưới ánh nhìn lạnh lẽo của anh, tôi uống cạn một hơi.
Chuyện không uống được rư/ợu đã là từ nhiều năm trước, lâu đến mức đó là thời điểm tôi mới vào nghề, cái tuổi mà chỉ cần uống một ngụm rư/ợu vang đỏ là đã bị sặc.
Từ nhà vệ sinh đi ra, một lực mạnh kéo tôi vào căn phòng gần nhất.
Một bàn tay đ/è lên môi tôi, mùi hương gỗ trầm thoang thoảng lẫn với hơi rư/ợu ập tới.
Tôi nghe thấy giọng Kỳ Trú: “Hạ Lan, dù sao cũng đã ngủ với nhau bao nhiêu năm, lần này đến lần khác giả vờ không quen tôi, có thấy thú vị không?”
Tôi không nói được, chớp mắt ra hiệu cho anh bỏ tay ra khỏi miệng mình.
Anh buông tay, trượt xuống, đổi thành nắm ch/ặt cổ tay tôi.
Tôi cử động tay, không sao thoát ra được: “Chuyện giữa chúng ta đã qua mấy năm rồi, hơn nữa cái kiểu qu/an h/ệ đó… dù tôi có muốn nhắc lại để bấu víu chút qu/an h/ệ với anh, tôi cũng không biết phải nhắc thế nào. Chứ nếu có tình nghĩa với Thiếu gia Kỳ anh, tôi đi đâu mà chẳng thuận lợi.”
Anh nhíu mày: “Kiểu qu/an h/ệ đó? Là kiểu qu/an h/ệ nào?”
Tôi suy nghĩ một chút: “Qu/an h/ệ giao dịch? Qu/an h/ệ bao nuôi… hay qu/an h/ệ tình nhân? Tóm lại, chắc không phải là cái kiểu qu/an h/ệ gì có thể mang ra ánh sáng đâu.”
Quai hàm Kỳ Trú căng cứng, rủ mắt nhìn xuống: “Cô định nghĩa như vậy sao?”
Tôi không muốn dây dưa với anh: “Tôi nghĩ một người yêu cũ đúng chuẩn, à cũng không hẳn là người yêu cũ, nhưng tôi thật sự không nghĩ ra từ nào khác, cứ vậy đi, một người yêu cũ đúng chuẩn nên giống như đã ch*t rồi, điểm này tôi đã làm được.”
“Kỳ Trú, tôi hy vọng anh cũng làm được.”
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi tay anh, đi đến cửa, khi vừa nắm lấy tay nắm cửa.
Phía sau truyền đến giọng nói, khàn đặc và không cam tâm.
“Hạ Lan, mấy năm nay cô có từng hối h/ận không?”
Tôi ấn tay nắm cửa xuống, mở cửa ra.
“Không.”
Nửa sau bữa tiệc không có chuyện gì xảy ra, Kỳ Trú cũng không đến dây dưa nữa.
Một người đàn ông sau khi gặp lại, tiến tới diễn vài câu, chưa chắc đã là vì còn vương vấn tình cũ.
Phần lớn thời gian, sự không cam tâm và ham muốn chiếm phần nhiều.
Nói trắng ra là tán tỉnh, dù sao thì với ai cũng có thể trò chuyện, huống chi là người yêu cũ đã từng ngủ cùng.
Khi bước ra khỏi đại sảnh, có người chặn đường tôi.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ, là trợ lý của Kỳ Trú, chỉ là có vẻ hơi b/éo lên một chút.
Anh ta cười lấy lòng: “Chị ơi, chị có thể giúp một tay không, anh Kỳ say rồi, tôi thấy khuyên mãi không được, có thể c/ầu x/in chị…”
Tôi ngắt lời anh ta: “Nếu bao nhiêu năm nay, cách anh giải quyết vấn đề của sếp mình vẫn là dùng cái chiêu này.”
“Cho anh một lời khuyên, Lý Lỗi, sớm nghỉ việc đi cho xong.”
Nói xong, tôi vỗ vai anh ta, mặc kệ khuôn mặt cười khổ của anh ta rồi đi thẳng.
Tôi tưởng ngày hôm đó đã nói rất rõ ràng, người cao ngạo như Kỳ Trú.
Sẽ không hạ thấp lòng tự trọng, sẽ không xuất hiện nữa.
Dù sao thì, lúc chia tay c/ắt đ/ứt, ngay cả việc giữ người lại, anh cũng chỉ phái một trợ lý đuổi theo đến tận sân bay.
Nhưng sau ngày hôm đó, anh bắt đầu xuất hiện thường xuyên xung quanh tôi.
Có lúc là thân phận bên A của dự án, có lúc là hợp tác thương mại, có lúc là đi ăn cùng khách hàng.
Có người hỏi đến, anh cũng không để mặc tôi giả vờ không quen biết.
Nhiều lúc, anh trả lời một cách lơ đãng: “Ồ, quen chứ, bạn gái cũ.”
Thân phận của Kỳ Trú, thực ra rất dễ dùng, đặc biệt là ở cái đất kinh thành này.
Phần lớn thời gian, tôi chọn im lặng chấp nhận, đã muốn dâng tận cửa, tôi không có lý do gì để không lợi dụng.
Nhờ vào ngọn gió này, tôi thuận lợi giành được không ít dự án, có những dự án thậm chí là xươ/ng xẩu, tôi cũng chẳng tốn chút sức lực nào.
Ngày hôm nay, anh lại lái xe vào bãi đỗ xe nhà tôi.
Tôi thật sự không nhịn nổi nữa: “Anh không có việc gì để làm à?”
Anh ném kính râm vào lòng tôi: “Môi trường làm phim bây giờ không tốt, phim dở quá nhiều, sơ sẩy một chút là mất hết danh tiếng, không có kịch bản hay tôi thà để trống lịch còn hơn.”
Thị trường chỉ là một phần, nói cho cùng là anh đã làm đến đỉnh của nghề này rồi.
Những gì trước đây muốn, muốn làm, giờ đều đạt được, nên mới trở nên bất cần như vậy.
Tôi đổi chủ đề: “Gia đình họ Cố ở Nam Thành có hợp tác với bên Kỳ Thị các anh không, gần đây họ tung ra một gói thầu, anh có tin nội bộ không?”
Anh vốn đang cúi đầu cởi dây giày, anh bị b/ệnh sạch sẽ, lúc vào cửa tôi đã thấy hai bên dây giày của anh không đều nhau.
Quả nhiên, vừa ngồi xuống anh đã bắt đầu loay hoay.
Nghe thấy lời tôi nói, anh ngẩng đầu nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Bây giờ cô sai bảo tôi, đúng là thuận tay thật đấy.”
Tôi đợi anh buộc xong dây giày, rửa tay sạch sẽ, lấy điện thoại ra gọi.
Tôi biết ngay, chuyện này đã thành công một nửa.
Ăn của người ta thì miệng ngắn, nhận của người ta thì tay mềm, qua lại vài lần, đôi khi tôi cũng phải chạy việc vặt cho anh.
Ngày này, tôi từ nhà Kỳ Trú đi ra, cánh cửa biệt thự vừa đóng lại.
Ngước mắt lên liền chạm mặt một cô gái đang đi tới, chiếc sơ mi trắng đơn giản, đeo một cái túi, không biết là vừa tan làm hay vừa tan học. Tôi nhìn cô ấy, không hiểu sao thấy hơi quen mắt, mất một lúc lâu mới nhớ ra, tôi từng thấy cô ấy ở công ty một lần.
Cô ấy chắc cũng nhận ra tôi, đôi mắt như chú nai nhỏ hoảng lo/ạn, vội vàng gật đầu với tôi rồi đi về phía sau lưng tôi.
Tôi quay đầu nhìn cô ấy, cô ấy thành thạo dùng mật mã mở cửa lớn nhà Kỳ Trú.
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook