Gói tuyết gửi Giang Nam

Gói tuyết gửi Giang Nam

Chương 4

05/08/2026 12:39

"Ngươi nói lại lần nữa xem."

Tiểu tư r/un r/ẩy, cả người co rúm quỳ xuống.

"Thái tử điện hạ! Từ đường xảy hỏa, lửa lớn quá, cửa lại bị khóa ch/ặt, nhị tiểu thư vẫn còn ở bên trong chưa ra được."

Bàn tay đang nắm ch/ặt dây cương của Bùi Kinh Trác từ từ nới lỏng.

Lúc này, chàng mới bàng hoàng nhận ra, toàn thân mình đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Chàng loạng choạng xuống ngựa, suýt chút nữa ngã nhào.

Thẩm Triều, người vừa được chàng đích thân đưa lên kiệu hoa, vén khăn che mặt, chắn trước người chàng.

Nàng gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Điện hạ, ở đây đã có phụ thân và mẫu thân ta lo liệu, chúng ta mau chóng rời đi thôi, đừng để lỡ mất giờ lành."

Nói đoạn, nàng túm lấy cổ áo Bùi Kinh Trác đẩy chàng lên ngựa.

Cổ áo Bùi Kinh Trác bị làm cho nhăn nhúm, nhưng chàng chẳng còn tâm trí đâu mà chỉnh đốn.

Chàng đẩy mạnh Thẩm Triều ra, sải bước chạy về phía từ đường.

Thẩm Như Vi, sao nàng có thể ch*t được?

Vừa chạy, chàng vừa lẩm bẩm trong lòng.

Chàng đã nghĩ kỹ rồi, chẳng phải Thẩm Như Vi chỉ muốn một danh phận thôi sao, nàng chỉ vì quá yêu chàng nên mới nghĩ đến chuyện dùng cái ch*t để ép chàng ban danh phận.

Chàng cho, chàng sẽ ban cho Thẩm Như Vi danh phận trắc phi.

Thế nhưng khi chạy đến từ đường, căn nhà đã ch/áy đến mức không còn hình th/ù gì nữa.

Bùi Kinh Trác nhìn quanh, ngón tay nắm lại rồi lại buông.

Lúc này mới nặn ra được hai chữ từ kẽ răng:

"Người đâu?"

Đám nô bộc quỳ rạp cả một vùng.

Một nha hoàn gan dạ r/un r/ẩy chỉ tay về phía một bóng đen trong từ đường.

Thứ bị th/iêu ch/áy chỉ còn lại một cái x/ác khô.

Bên cạnh có một chiếc túi thơm vẫn còn nguyên vẹn một nửa, trên vết ch/áy sém loang lổ vài nhành hoa lan.

Các đ/ốt ngón tay của Bùi Kinh Trác siết ch/ặt đến trắng bệch.

Đêm qua, chàng vẫn còn thấy chiếc túi thơm này trên người Thẩm Như Vi.

Giờ đây, chàng chỉ còn lại mỗi thứ này.

Lần tiếp theo nghe tin tức về Bùi Kinh Trác, chính là từ miệng của tiểu đồ đệ.

Khi ấy ta đã cùng những người bạn giang hồ của Thẩm Triều đi đến thị trấn nhỏ ở Giang Nam này.

Thị trấn không lớn, nhưng dân phong thuần phác, thím Trương nhà bên thấy ta cô đ/ộc một mình, nấu được món gì ngon cũng mang sang cho ta một bát.

Ban đầu, ta không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Liền ngày ngày ngồi trước cửa sân thêu thùa, ngắm người qua lại tấp nập trên cầu nhỏ, nhìn dòng nước trôi xa xa dưới cầu.

Thím Trương nhìn thấy mẫu thêu của ta, càng nhìn càng thích.

Nài nỉ ta thêu cho thím một chiếc khăn tay.

Chẳng biết thím Trương đã khoe khoang với người ngoài thế nào, các cô nương hàng xóm đều đến hỏi m/ua đồ thêu của ta.

Ta vốn lớn lên ở kinh thành phồn hoa, kiếp trước cũng đã làm hoàng hậu hơn mười năm, kiểu dáng mới lạ nào mà chưa từng thấy.

Thế nhưng ở thị trấn nhỏ này, hoa văn cứ lặp đi lặp lại mấy kiểu,

Kỹ thuật thêu thùa cũng ít.

Các cô nương đang độ tuổi thích làm đẹp, rất chuộng m/ua mấy chiếc khăn, túi thơm xinh xắn.

Cứ thế, xưởng thêu của ta được mở ra.

Ta dạy cho các thợ thêu những kỹ thuật họ chưa từng học qua, kể cho họ nghe về những kiểu mẫu hoa văn và kiểu dáng y phục đang thịnh hành ở kinh thành.

Lúc nhàn rỗi, ta còn dạy họ đọc sách, biết chữ, học Tứ thư Ngũ kinh.

Một số gia đình nghe tiếng, vội vàng đưa cả con gái chưa xuất giá trong nhà đến để ta dạy dỗ.

Tiểu Linh Đang, đồ đệ mới nhận, là đứa nghịch ngợm nhất.

Lúc nào cũng học được một lát là chạy đi bắt dế.

Ngày hôm đó, nó bí hiểm chạy đến trước mặt ta, ngón tay xoắn lấy dải băng buộc tóc.

"Sư phụ, người đoán xem con vừa nghe được chuyện gì, ôi chao, sư phụ người đoán đi mà!"

Ta cố tình quay lưng đi không thèm để ý đến nó.

Chưa đầy một chén trà, Tiểu Linh Đang đã nằm nhoài lên vai ta lải nhải.

"Con nghe nói Thái tử điện hạ hủy hôn ngay trước mặt bàn dân thiên hạ vào ngày thành thân, hôn sự chuẩn bị lâu như vậy nói không tổ chức là không tổ chức nữa, người ngoài đều nói Thái tử phi đức hạnh có lỗi khiến Thái tử chán gh/ét, theo con thấy, rõ ràng vị tiểu thư kia mới là người đáng thương nhất."

"Nghe bảo Thánh thượng nổi trận lôi đình, ph/ạt Thái tử 100 roj,

Đến cả vết thương cũng không cho dưỡng, còn phái Thái tử đến chỗ chúng ta để tra xét dẫn muối nữa, cha con vì chuyện này mà ngày nào cũng ở lại phủ nha, chẳng có thời gian chơi với con nữa..."

Sống lưng ta lạnh toát, cây kim trong tay đ/âm thẳng vào th!t.

Ta lại chẳng cảm thấy đ/au.

Hơi thở dần trở nên dồn dập.

Tại sao Bùi Kinh Trác lại từ hôn? Lại tại sao đột nhiên đến Giang Nam?

Chẳng lẽ chàng đã phát hiện ra ta và đích tỷ liên thủ lừa chàng?

Vậy đích tỷ sẽ phải làm sao?

Một bàn tay nhỏ mềm mại lau đi mồ hôi lạnh trên trán ta.

"Sư phụ, mặt người trắng bệch ra kìa, người bị b/ệnh sao?"

Ta gượng cười đi vào nội viện.

Ai mà ngờ vừa bước vào cổng sân đã nhìn thấy người ta ngày đêm nhung nhớ.

Thẩm Triều choàng tay qua vai ta, tỉ mỉ lau đi mồ hôi lạnh trên mặt ta.

Nàng cười như một kẻ vô lại nhỏ bé.

"Ta biết ngay muội nghe tin chắc chắn sẽ sợ đến mất ngủ, vừa thoát thân là ta liền thúc ngựa phi nước đại quay về, yên tâm, không có chuyện gì đâu, ta sợ có kẻ bám đuôi, còn cố ý cải trang mấy lần, chắc chắn bọn họ không nhận ra đâu."

Trái tim treo ngược lên cổ họng cuối cùng cũng hạ xuống.

Thẩm Triều sợ người phủ Thẩm gia đuổi theo, vội vàng vơ lấy hai cái giò heo rồi ra cửa.

Nàng khoác lên vai chiếc túi hành lý ta đã chuẩn bị sẵn,

Tay vẫn còn dính dầu mỡ, giống như vô số lần trước đây, nhảy phắt lên con ngựa nhỏ của mình.

Nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, ta cứ cảm thấy có một hơi thở nghẹn trong lồng ngựk.

Lên không được mà xuống cũng chẳng xong.

Tiểu Linh Đang nói, Bùi Kinh Trác đến Giang Nam đi bằng đường thủy.

Bởi vì cha nó ba ngày trước đã bị tri phủ đại nhân gọi đi chuẩn bị thuyền nhỏ, cùng chuẩn bị với đó còn có vũ nữ và mỹ tửu.

Chuyện này làm khổ cha của Tiểu Linh Đang rồi.

Danh sách chương

5 chương
25/07/2026 17:36
0
25/07/2026 17:36
0
05/08/2026 12:39
0
05/08/2026 12:39
0
05/08/2026 12:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu