Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Em không muốn chỉ làm một lần, em muốn làm cả đời. Chị có thể suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời em, em có thể đợi.” Hơi thở của cậu dần bình ổn lại.
“Còn cậu? Bao nhiêu tuổi rồi?” Lời của cậu em có thể tin được không? Nhất là những lời nói khi ở trên giường.
“Còn bốn tháng nữa là đủ tuổi đăng ký kết hôn rồi. Chị vội à?” Cậu cười nhìn tôi, khiến mặt già này của tôi đỏ bừng, cứ như thể tôi đang vội vàng lắm không bằng.
Tôi dùng tay vẽ theo đường chân mày của cậu, thản nhiên nói: “Chị không vội, cậu còn nhỏ lắm.”
“Nhỏ thì sao chứ?” Cậu há miệng cắn đầu ngón tay tôi, có vẻ không hài lòng, dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, vằn tia m/áu, bên trong bốc lửa, lại cũng đang đ/è nén ngọn lửa ấy.
“Từ lúc nhập học đại học em đã bắt đầu chú ý đến chị rồi, nhưng rất ít khi được gặp chị. Sau đó em thấy ảnh chị trên điện thoại của chị gái ruột em, lúc đó em vui lắm. Em nghĩ mình lại có liên hệ với chị rồi, nhưng vẫn không tìm được cơ hội nào tốt để làm quen. Không ngờ chị lại thích ăn bánh bao nhỏ. Em vốn tưởng sẽ làm quen với chị ở phòng gym trước, không ngờ chị đã nói chuyện với em ngay tại tiệm, lúc đó em thật sự vui đến phát đi/ên!”
Một người đàn ông, lại còn là một chàng trai trẻ đang để trần thân trên, sở hữu cơ bụng tám múi, thở dốc với đôi mắt long lanh nói với bạn rằng đã thích bạn nhiều năm rồi, thử hỏi có ai mà nhịn được không rung động chứ.
Tôi đã lún sâu rồi, quản nhiều làm gì, cứ dỗ dành cậu em rồi ăn sạch trước đã.
Thế là, tôi cũng nhìn thẳng vào cậu một cách nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Chị suy nghĩ kỹ rồi. Chị muốn có cậu. Không chỉ là giây phút này.”
Ánh mắt cậu đột nhiên thay đổi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu đã hoàn toàn kh/ống ch/ế cả hai tay tôi: “Chị nói lại lần nữa đi, nói là chị muốn có em.”
Tôi nhìn yết hầu cậu cuộn lên, mồ hôi từ thái dương nhỏ xuống.
“Chị muốn có cậu.”
Cậu hôn xuống, lần này không hỏi, không dừng lại, cậu hôn mãnh liệt đến mức như muốn bù đắp lại tất cả sự nhẫn nhịn trước đó.
Tôi rên một tiếng, bấu ch/ặt lấy lưng cậu, cậu hôn tôi: “Hơi đ/au một chút, chị chịu khó nhé.”
Tôi gật đầu. Thế là cậu lại bắt đầu chuyển động.
Sau đó không còn đ/au nữa, chỉ còn lại sự nóng bỏng,
Chỉ còn lại tiếng thở dốc, chỉ còn lại nhịp điệu từng nhịp một.
Cậu thở dốc rất mạnh, tôi cũng thở dốc không kém, ga trải giường đã ướt đẫm một mảng lớn.
Cuối cùng cậu ôm ch/ặt lấy tôi, bao bọc tôi trong vòng tay.
Qua rất lâu, tôi chọc chọc vào cơ bụng cậu, hỏi: “Chị gái ruột của cậu là ai?”
“Là Tô Nghiên đó, em cứ tưởng chị biết rồi chứ.” Giọng cậu mang theo sự thỏa mãn sau cuộc yêu.
Được lắm, hóa ra bánh bao nhỏ mọng nước mà chị ấy gửi cho mình là ở đây sao?
Tôi hầm hầm đi tìm Tô Nghiên.
Tô Phong cũng ở đó, thấy tôi đến liền chạy tới nắm lấy tay tôi.
Thấy cảnh này còn gì mà không hiểu nữa, Tô Nghiên nói: “Em đã dâng tận tay đứa em trai ruột cho chị rồi, chị gái tốt à, chị tha lỗi cho em đi. Tất cả đều là do tên Tô Phong này xúi giục em làm thế đấy.”
Vừa nói vừa chỉ vào Tô Phong bắt đầu mách lẻo. Người sau đang nắm ch/ặt tay tôi có chút dùng sức, rõ ràng là hơi căng thẳng.
Tôi siết ch/ặt tay cậu lại, nói với Tô Nghiên: “Chị gái tốt, cậu em tốt thế này sao bây giờ mới giới thiệu cho chị.”
Mặt Tô Phong đỏ lên thấy rõ.
“Không đùa nữa, tiếp theo chị phải tập luyện đi/ên cuồ/ng đây, huấn luyện viên lập kế hoạch cho chị đi.” Tôi trịnh trọng tuyên bố đại nghiệp tập gym của mình.
“Thân hình chị đã đủ đẹp rồi, đừng quá khắt khe với bản thân như vậy.” Tô Phong nhìn tôi đầy lo lắng.
Tô Nghiên nghe vậy thì “ồ” một tiếng, vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện, chỉ trỏ giữa tôi và Tô Phong.
Khiến mặt già này của tôi đỏ bừng, đáng gh/ét thật, lần sau không đến nữa, bắt huấn luyện viên đến nhà tôi luôn.
“Tuần sau lễ Thất Tịch chị có rảnh không? Em muốn hẹn chị.” Lời mời thật thuần khiết và cổ điển.
“Chị bận lắm đấy nhé.”
“Vậy em đợi chị ở nhà.” Có chút thất vọng nhưng vẫn cố tỏ ra vị thế “chính cung”, đáng yêu thật.
“Được rồi, chị đã muốn hẹn hò với cậu từ lâu rồi. Bọn mình còn chưa hẹn hò... đã... thế kia rồi.” Vừa nói, giọng tôi càng lúc càng nhỏ.
Tôi hơi lo, không biết mình có quá chủ động không, liệu cậu ấy có nghĩ tôi là một người dễ dãi không?
Dù trước đó tôi vốn ôm tư tưởng chơi đùa nhân gian nên mới muốn tùy tiện một chút, nhưng giờ thì khác rồi, giờ thì...
“Chị đang nghĩ gì thế?” Tô Phong nắm lấy tay tôi, nói: “Là em chủ động theo đuổi chị, là em quấn lấy chị đòi một danh phận, cũng là em muốn hẹn hò với chị. Chị yêu thương em, đó là phúc phận của em.”
Cậu áp tay tôi lên mặt mình: “Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc đến thế, tất cả cũng là vì có chị.”
Thế là, cũng giống như những cặp đôi bình thường khác, ăn cơm, xem phim, đi thủy cung.
Trên đường gặp mấy cậu đàn em ở phòng bao lần trước.
“Tô Phong, sao cậu lại ở đây? Cậu em cũng biết yêu đương rồi cơ à... Đàn chị?!” Giọng đối phương đầy kinh ngạc.
“Cậu em vậy mà tán được đàn chị rồi?!” Tuy nói rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
“Chú ý từ ngữ của cậu, cô ấy là bạn gái tôi. Chúng tôi là một cặp.” Tô Phong giơ bàn tay đang đan ch/ặt vào nhau của chúng tôi về phía trước.
Chương 9
9
11
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook