Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Ngươi vẫn thô lỗ như vậy.”
Mối nghiệt duyên giữa ta và Lâm Tiêu bắt đầu từ thuở nhỏ.
Lần đầu tiên ta mở miệng nói chuyện là vì hắn.
Hắn cắn một cái làm ta hét lên tiếng “mẹ”.
Lớn hơn chút nữa.
Ta phơi nắng hắn đứng chắn trước mặt, ta uống sương sớm hắn bẻ lá cây.
Khi xuân tâm thiếu niên bắt đầu lay động.
Ta để ý đến anh chàng thôn bên, hắn chưa có đối tượng, thế là hắn đi rêu rao khắp nơi làm hỏng hình tượng của ta.
Tóm lại, cái thứ này là kẻ th/ù không đội trời chung của ta.
Cứ tưởng thời gian ngắn sẽ không gặp lại nữa.
Ai ngờ lại đụng mặt ở đây, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ta vô cảm.
“Ngươi đến đây làm gì?”
Người đối diện cười hì hì phản bác.
“Ta là đệ tử Vạn Pháp Tông, tại sao không thể đến đây?”
Ta gõ gõ mặt bàn ra hiệu.
“Đây là chỗ ở của ta.”
Đột nhập gia cư bất hợp pháp mà còn tự nhiên thế à? Cẩn thận ta kiện ngươi đấy!
Hắn tự nhiên ngồi xuống, thành thạo rót cho mình chén trà, thái độ cuối cùng cũng nghiêm túc hơn chút.
“Chuyện ta cần điều tra đã có manh mối rồi.”
Tim ta đ/ập thịch một cái, ta bưng chén trà lên, uống một ngụm không khí đầy tính chiến thuật.
Loại bí mật nghe như sắp ch*t đến nơi này đừng có tùy tiện tiết lộ cho ta chứ đồ khốn!
Thấy không có trà, ta thản nhiên rót cho mình một chén, đá/nh trống lảng sang chuyện khác.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, không tiếp lời.
Ta: “Uống trà xong thì đi đi.”
Hắn: “Chuyện của Tiểu Nghiêu tám chín phần mười là do nhà họ Cơ ra tay.”
Ta: “Nam nữ cô nam quả nữ ở chung một phòng, để Bùi Quang nhìn thấy hiểu lầm thì làm sao bây giờ!”
Hắn: “Mấy kẻ từng đến bí cảnh kia cũng không sạch sẽ gì, đừng hòng một đứa nào chạy thoát!”
Ta: “Ồ đúng rồi, mùng bảy tháng mười chúng ta thành thân, đến lúc đó nhớ qua uống chén rư/ợu mừng.”
Hắn: “Nhưng ở đây quá nguy hiểm, thân phận của chúng ta sẽ bại lộ bất cứ lúc nào, không nên ở lại lâu.”
Ta: “Nhớ lúc đến đừng có đi tay không.”
Hắn: “Để đề phòng bất trắc, nàng vẫn nên đi theo ta trước.”
...
Gà nói vịt nghe,
Mỗi người nói một kiểu.
Ta phục hắn rồi.
Tang thương, đúng là tang thương.
Thở dài một tiếng, ta đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào hắn.
“Đi theo ngươi, đi bằng cách nào? Tư bôn à? Ngươi thay ta thành thân chắc?”
“... Tư bôn hả, cũng không phải là không được. Nhưng thành thân thì không.”
Giọng điệu thờ ơ như đang đùa giỡn.
Ta tức đến bật cười.
“Ta thành thân với Bùi Quang, chẳng phải vừa hay giúp ngươi c/ắt đ/ứt hy vọng của Cơ Miểu Miểu sao?”
“Ngươi nhân cơ hội ôm mỹ nhân về.”
Lâm Tiêu tức đến mức hét lên.
“Diệp Linh! Nàng biết rõ tất cả đều là giả mà! Ta là vì Tiểu Nghiêu.”
Tiểu Nghiêu là em trai hắn, bảy năm trước mất nội đan, hôn mê đến tận bây giờ.
Ta thật đáng ch*t!
Nhưng ta vẫn phải nói.
“Nhưng ta muốn thành thân với Bùi Quang, đây là thật.”
“... Được được được! Ta không thèm quản nàng nữa!”
Hắn gi/ận dữ lao ra cửa.
Cánh cửa đáng thương nằm ngang dọc cách đó ba mét.
Ta vuốt lại mái tóc rối bời trong gió, muốn viết một lá bùa truyền tin tìm người đến sửa.
Nhưng lại phát hiện thiết lập nhân vật của ta là kẻ ngốc mười tám tuổi còn chưa biết dẫn khí nhập thể.
Thôi bỏ đi.
Sự đã rồi, ăn cơm trước đã.
Căng tin giờ ăn rất náo nhiệt.
Tìm một chỗ hẻo lánh, ta vừa hóng chuyện vừa ăn gà x/é.
Tiểu sư muội lại đổ b/ệnh.
Vì một vị Yêu Vương.
Theo lời đồn, vị Yêu Vương đó là vì tiểu sư muội mà đến.
Nó từng trọng thương nguy kịch hóa thành nguyên hình và được tiểu sư muội c/ứu, nó yêu ân nhân c/ứu mạng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi lành vết thương, nó đi khắp nơi tìm tung tích ân nhân, thề phải lấy thân báo đáp.
Sau khi lẻn vào Vạn Pháp Tông, nó không nói hai lời liền cư/ớp tiểu sư muội chạy mất.
Sau khi bị Bùi Quang phát hiện và chạy thoát, nó vẫn không cam lòng.
Nhiều lần đến gây sự ở cổng sơn môn.
Thậm chí còn công khai tỏ tình.
Bị tông môn đá/nh gần ch*t vẫn nằm bò dưới đất bày tỏ lòng mình.
“Cơ cô nương, ta đối với nàng là chân tâm!”
Nó lê thân đầy thương tích dâng lên linh dược giúp tiểu sư muội bồi bổ cơ thể.
Bị từ chối cũng không nản lòng.
Sự kiên trì bền bỉ khiến người ta phải nể phục.
Vì vẻ ngoài hóa hình tuấn tú, tính tình nhiệt liệt, lòng dũng cảm kiên định.
Nó vậy mà lại thu hút một lượng fan CP.
Chiến tuyến đã lan đến tận căng tin.
Ba phe fan tranh cãi không dứt.
“Thanh mai trúc mã mới là chính thống! Các người đừng hòng lung lay địa vị của đại sư huynh!”
Phe thanh mai trúc mã tấn công trước.
“Ngươi nói bậy, đại sư huynh đã có vị hôn thê rồi!”
Chuyện này còn có phần của ta nữa à?
“Theo ta thì Lâm Tiêu sư huynh vẫn tốt hơn. Sau khi bị thanh mai trúc mã phản bội thì vạn niệm câu hôi, quay đầu lại mới phát hiện bên cạnh có một người vẫn luôn âm thầm bảo vệ. Thật cảm động biết bao!”
Phe fan cuồ/ng tấn công quá yếu.
“Ê, các người không biết thưởng thức, tình yêu ngược luyến nhân yêu, h/ận hải tình thiên mới là mãi đỉnh!”
“Ta thấy sư huynh gì đó đều là phù vân. Đại sư huynh quá nhạt nhẽo, Lâm Tiêu sư huynh quá dịu dàng, sao bằng vị Yêu Vương kia nồng nàn khắc cốt ghi tâm.”
Nhân yêu... phe Yêu Vương áp đảo cả hội trường.
“Các người chưa thấy dáng vẻ của vị Yêu Vương đó đâu, tuyệt sắc nhân gian, đặc biệt là dáng vẻ hộc m/áu sau khi bị đá/nh, chậc~”
Có người thắc mắc.
“Nhưng Cơ sư tỷ xưa nay vốn gh/ét m/a đạo yêu đạo...”
“Thế thì càng ngon!”
“Chán gh/ét thân phận của ngươi, nhưng lại không thể kiềm chế mà đến gần ngươi, thích ngươi...”
“Kẻ kiêu ngạo cúi đầu vì tình, kẻ lý trí chìm đắm vì yêu. Chẳng phải rất thơm sao!”
Chơi lớn đấy chị em!
Miếng gà trong miệng ta suýt rơi.
Bên kia đang thảo luận sôi nổi, các đồng môn phấn khích đến mức mặt đỏ bừng.
Trong bầu không khí lộn xộn, một câu kh/inh bỉ nhỏ xíu bay vào tai ta.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 13
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook