Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước đây bất kể chúng tôi cãi vã thế nào, anh ta luôn nghĩ rằng chỉ cần mình ôm tôi trước, mọi chuyện sẽ qua. Nhưng lần này, anh ta đứng ngoài cửa, đến một bước cũng không dám tiến lại gần.
“Anh biết bây giờ em không tin.”
“Anh có thể chờ, nửa năm, một năm, bao lâu cũng được.”
Tôi đặt cành hoa trong tay xuống.
“Trình Nghiên, anh không cần phải chờ đâu.”
Ánh mắt anh ta tối sầm lại từng chút một.
Khách trong tiệm gọi tôi một tiếng.
Trước khi xoay người, Trình Nghiên bỗng hỏi:
“Vậy ba năm trước đây của chúng ta, tính là gì?”
Tôi khựng lại một chút.
“Tính là tôi đã trả đủ cái giá cho sự yêu thích của mình dành cho anh rồi.”
Tôi đẩy cửa tiệm, Trình Nghiên không còn ngăn cản nữa. Chiếc chuông gió trên cửa khẽ reo lên sau lưng anh ta.
Tôi quay lại trước bàn làm việc, tiếp tục sắp xếp những loại hoa cần dùng cho buổi chiều.
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 15
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook