Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày hôm sau, công ty thông báo cuối tuần đi team building, địa điểm là… sở thú.
Tôi nghi ngờ đây là sở thích cá nhân của Lục Trầm.
Ngày đi team building, tất cả nhân viên đều mặc đồ thường ngày, chỉ có Lục Trầm vẫn khoác lên mình bộ vest thẳng tắp, cứ như thể anh ta không phải đến sở thú mà là đến để m/ua lại sở thú vậy.
Đại Hoàng theo sát bên cạnh anh, hùng hổ oai phong.
Ngay khi vừa vào sở thú, n/ão tôi như muốn n/ổ tung.
Tiếng lòng của đủ loại động vật ùa đến như thủy triều.
Khỉ ở núi khỉ: “Mau nhìn cái gã b/éo hói đầu kia kìa, còn ném vỏ chuối cho ta, sao hắn không tự ăn đi!”
Gấu trúc trong nhà gấu trúc: “Phiền ch*t đi được, lại một đám sinh vật hai chân đến xem ta diễn kịch ăn uống, có thể để ta yên tĩnh làm một tên trạch nam m/ập mạp không.”
Tôi ôm đầu, cảm giác như mình sắp bị t/âm th/ần phân liệt đến nơi.
Lục Trầm nhận ra sự khác thường của tôi, nhíu mày hỏi: “Không khỏe à?”
Đại Hoàng lập tức chen vào: “Chắc chắn là cô ấy thấy ông quá đẹp trai nên bị choáng rồi! Lão Lục, cơ hội đến rồi, mau đỡ cô ấy đi!”
Tôi vội xua tay: “Không sao không sao, chỉ là hơi… lượng thông tin quá lớn.”
Lục Trầm không hiểu ý, nhưng vẫn chậm bước chân lại.
Chúng tôi đi đến khu vẹt, một con vẹt Macaw sặc sỡ đang nghiêng đầu nhìn chúng tôi.
Một nữ đồng nghiệp hào hứng nói: “Tổng giám đốc Lục, con vẹt này biết nói đấy!”
Cô ấy trêu chọc: “Chào nhé, đẹp trai!”
Con vẹt không thèm đếm xỉa đến cô ấy.
Nữ đồng nghiệp có chút x/ấu hổ.
Lục Trầm hắng giọng, dường như muốn thể hiện sự thân thiện trước mặt nhân viên.
Anh tiến lên, dùng chất giọng trầm thấp của mình nói: “Chào.”
Con vẹt đột nhiên lên tiếng, giọng sắc lẹm chói tai: “Miếng tóc giả lệch rồi! Miếng tóc giả lệch rồi!”
Cả hiện trường im phăng phắc.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào mái tóc dày dặn của Lục Trầm.
Khuôn mặt Lục Trầm chuyển từ trắng sang đỏ, rồi sang đen với tốc độ có thể nhìn bằng mắt thường.
Tôi thấy bàn tay đặt bên hông anh đã nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Đại Hoàng trong đầu tôi cười lăn lộn trên đất: “Ha ha ha ha! Cười ch*t ta rồi! Bí mật lớn nhất của lão Lục bị vạch trần rồi! Mỗi sáng nó phải mất nửa tiếng để dán miếng tóc giả đó đấy!”
Tôi nhịn cười đến mức suýt nội thương.
Để c/ứu vớt vị sếp đang đứng trước nguy cơ "xã hội tính t/ử vo/ng" (hết đường nhìn mặt người đời) của mình, n/ão tôi nóng lên, hét vào mặt con vẹt: “Mày mới là tóc giả! Cả nhà mày đều là tóc giả!”
Con vẹt sững lại một chút, rồi gào lên: “Mày m/ắng tao! Đồ x/ấu xí nhà mày!”
“Mày mới x/ấu! Đồ s/úc si/nh lông vũ kia!”
“Sinh vật hai chân! Đồ sinh vật hai chân ng/u ngốc!”
Tôi và một con vẹt, dưới sự chứng kiến của bao người, đã n/ổ ra một cuộc khẩu chiến kịch liệt.
Các đồng nghiệp đều đứng hình.
Lục Trầm cũng đứng hình.
Cuối cùng, nhân viên chăm sóc thú phải chạy đến, xách con vẹt đang m/ắng đến hăng m/áu kia đi.
Thế giới cuối cùng cũng tĩnh lặng.
Tôi thở hổ/n h/ển, cảm giác như vừa đá/nh xong một trận chiến khốc liệt.
Ánh mắt các đồng nghiệp nhìn tôi đã thay đổi, tràn đầy sự kính sợ.
Lục Trầm bước đến bên cạnh tôi, ánh mắt phức tạp.
“Tại sao lại làm vậy?”
Tôi làm sao có thể nói là để bảo vệ miếng tóc giả đang lung lay sắp đổ của anh được.
Tôi đành tỏ vẻ chính nghĩa nói: “Nó s/ỉ nh/ục Tổng giám đốc của công ty chúng ta, chính là s/ỉ nh/ục cả công ty chúng ta! Tôi không thể dung thứ!”
Đại Hoàng trong đầu tôi vỗ tay đi/ên cuồ/ng: “Nói hay lắm! Cảm động quá! Lão Lục, nghe thấy chưa, tất cả đều là vì ông đấy!”
Lục Trầm im lặng.
Anh nhìn tôi, trong đôi mắt đen láy dường như có thứ gì đó đang trào dâng.
Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Vất vả cho cô rồi.”
Tối hôm đó, tôi nghe Đại Hoàng kể, Lục Trầm cảm động đến mức không chịu nổi, đã thưởng cho nó thêm hai cái đùi gà lớn.
Đại Hoàng vừa gặm đùi gà vừa châm chọc: “Cái gã đàn ông ngốc nghếch này hết th/uốc chữa rồi, người ta chỉ mới m/ắng một con vẹt thôi mà nó đã lên kế hoạch cả quỹ giáo dục cho con cái sau này rồi.”
Tôi: “…”
Làm ơn đi, đừng lập kế hoạch nữa.
Sau chuyến team building, địa vị của tôi trong công ty trở nên vi diệu.
Ai cũng biết, tôi là kẻ liều lĩnh dám ch/ửi nhau với vẹt vì sếp.
Thái độ của Lục Trầm đối với tôi cũng từ lạnh lùng ban đầu, thêm một chút… nhiệt độ khó nói.
Ví dụ như, anh sẽ lặng lẽ đặt một ly sữa nóng trên bàn tôi.
Đại Hoàng sẽ thuyết minh đồng bộ: “Đây là nó chạy ba con phố mới m/ua được đấy, vì nghe nói sữa của tiệm này tốt cho con gái.”
Ví dụ như, tôi tăng ca muộn, anh sẽ lấy cớ “tiện đường” đưa tôi về nhà.
Đại Hoàng sẽ châm chọc: “Tiện cái con khỉ, nhà nó ở phía Đông thành phố, nhà cô ở phía Tây, nó phải đi vòng gần hết cả cái thành phố rồi.”
Tôi bắt đầu có chút cảm giác khác lạ đối với vị tổng tài có sự tương phản đáng yêu này.
Ngày hôm đó, công ty có một đối thủ thương mại quan trọng đến thăm, họ Vương, là một người đàn ông trung niên bóng bẩy.
Tổng giám đốc Vương không biết nghe từ đâu tin đồn Lục Trầm yêu chó, thế mà lại mang theo một con chó Ngao Tạng khổng lồ đến công ty.
Con chó Ngao Tạng đó to như con sư tử, nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng hung dữ.
Các nữ đồng nghiệp trong công ty sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Đại Hoàng, “chó bảo vệ” của công ty chúng ta, lúc này nhát như con chim cút, trốn sau lưng Lục Trầm, chân run lẩy bẩy.
Tôi nghe thấy nó lẩm bẩm trong đầu: “Mẹ ơi, con này trông không dễ đụng vào đâu, nó mà cắn một cái chắc mất đầu ta mất? Lão Lục, mau bảo vệ ta!”
Lục Trầm cố giữ bình tĩnh, xoay sở với tổng giám đốc Vương.
Chương 9
9
11
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook