Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Ánh sáng đổ tràn, đom đóm tan tác
0
Lượt đọc0
Theo dõi13
ChươngNgày tôi gả vào nhà họ Hoắc, cả thành phố đều cười nhạo tôi. Đứa con gái không được yêu thương nhất của nhà họ Cố, kết duyên cùng gã con trai hư hỏng nhất nhà họ Hoắc, đúng là một cặp đôi vô dụng trời sinh. Hoắc Diễn Chi quả thực rất hư hỏng, vừa mời rư/ợu xong đã biến mất cả đêm. Tôi vốn dĩ chẳng thấy tủi thân, vì gả cho anh đâu phải vì tình yêu đôi lứa, mà là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Thế nhưng anh lại cứ khiến tôi không thể buông bỏ. Ngày lại mặt, vì lỡ rót một ly nước quá nóng cho chị gái, chị ta liền hất thẳng ly vào người tôi, Hoắc Diễn Chi lao đến ôm ch/ặt tôi vào lòng, cánh tay bị mảnh thủy tinh cứa trúng, phải kh//âu mười bảy mũi. Tối đến, tôi định thay th/uốc cho anh, anh lại lạnh lùng bảo tôi cút ra ngoài, hôm sau liền đi xa. Mẹ chồng thấy tôi không quản được Hoắc Diễn Chi, nên cứ hở chút là trút gi/ận lên người tôi. Sổ sách trong nhà không cho tôi đụng vào, trước mặt chị em dâu cũng chẳng nói lấy một lời tử tế. Cái danh thiếu phu nhân này của tôi, sống còn chẳng bằng bà Trần làm vệ sinh. Cho đến đêm đó, anh lại cãi nhau với gia đình, bị ph/ạt quỳ trong từ đường của nhà cổ. Còn chưa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy giọng nói của thanh mai trúc mã nhà anh: "Diễn Chi, nếu anh đã không yêu cô ta, chi bằng hãy để cô ta đi."
Chương 13
Chương 13
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 11
Chương 14
Ngày tôi gả vào nhà họ Hoắc, cả thành phố đều cười nhạo tôi. Đứa con gái không được yêu thương nhất của nhà họ Cố, kết duyên cùng gã con trai hư hỏng nhất nhà họ Hoắc, đúng là một cặp đôi vô dụng trời sinh. Hoắc Diễn Chi quả thực rất hư hỏng, vừa mời rư/ợu xong đã biến mất cả đêm. Tôi vốn dĩ chẳng thấy tủi thân, vì gả cho anh đâu phải vì tình yêu đôi lứa, mà là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Thế nhưng anh lại cứ khiến tôi không thể buông bỏ. Ngày lại mặt, vì lỡ rót một ly nước quá nóng cho chị gái, chị ta liền hất thẳng ly vào người tôi, Hoắc Diễn Chi lao đến ôm ch/ặt tôi vào lòng, cánh tay bị mảnh thủy tinh cứa trúng, phải kh//âu mười bảy mũi. Tối đến, tôi định thay th/uốc cho anh, anh lại lạnh lùng bảo tôi cút ra ngoài, hôm sau liền đi xa. Mẹ chồng thấy tôi không quản được Hoắc Diễn Chi, nên cứ hở chút là trút gi/ận lên người tôi. Sổ sách trong nhà không cho tôi đụng vào, trước mặt chị em dâu cũng chẳng nói lấy một lời tử tế. Cái danh thiếu phu nhân này của tôi, sống còn chẳng bằng bà Trần làm vệ sinh. Cho đến đêm đó, anh lại cãi nhau với gia đình, bị ph/ạt quỳ trong từ đường của nhà cổ. Còn chưa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy giọng nói của thanh mai trúc mã nhà anh: "Diễn Chi, nếu anh đã không yêu cô ta, chi bằng hãy để cô ta đi."
Bình luận
Bình luận Facebook