Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/07/2026 16:12
Bầu trời bên ngoài đã tối sầm, mây đen giăng kín, một trận cuồ/ng phong bão táp sắp ập xuống.
Ta trở về Phượng Nghi cung, lập tức triệu tập tâm phúc thị vệ.
“Thu dọn hành lý, canh Tý đêm nay, rời khỏi hoàng cung.”
“Nương nương, chúng ta đi đâu?”
Cung nữ thân tín Hồng Ngọc đỏ hoe mắt hỏi.
“Đi biên quan, tìm cha ta.”
Ta cúi đầu nhìn con gái đang chìm vào giấc ngủ say trong lòng, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định.
Giang sơn Đại Hưng, nếu Lý Thừa Đình không giữ nổi, vậy thì để nhà họ Tạ ta thủ hộ!
Nhưng trước đó, ta còn một món n/ợ phải tính.
Canh Tý, đêm đen gió lạnh.
Ta thay một bộ y phục dạ hành, đặt con gái nằm yên ổn trong xe ngựa, rồi một mình lẻn vào thiên lao.
Đàn Ngọc Kiều bị giam trong một căn phòng giam dưới cùng. Ả đầu bù tóc rối, co ro trong góc tường r/un r/ẩy, miệng lẩm bẩm không ngừng điều gì đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, ả ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy là ta, liền sợ hãi thét lên.
“Ngươi tới làm gì! Ngươi đừng lại đây!”
Ta bước tới trước song sắt, lạnh lùng nhìn ả.
“Ta tới, là muốn tặng ngươi một món quà.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một bình sứ nhỏ màu đen, ném vào trong. Bình sứ lăn trên mặt đất hai vòng rồi dừng lại dưới chân ả.
“Đây là cái gì?” Đàn Ngọc Kiều kinh hãi hỏi.
“Giải dược của Hồng Lan.” Ta thản nhiên nói.
Đàn Ngọc Kiều sững sờ, không thể tin nổi nhìn ta.
“Ngươi... ngươi lại tốt bụng thế sao?”
“Ngươi tưởng ta đang c/ứu ngươi ư?” Ta cười châm chọc.
“Hồng Lan tuy có thể tạo ra mạch tượng giả mang th/ai, nhưng dùng lâu ngày sẽ h/ủy ho/ại hoàn toàn bào cung của nữ tử. Ngươi đã dùng một tháng, dù bây giờ có dừng th/uốc, cả đời này cũng không thể mang th/ai được nữa. Bình giải dược này chỉ có thể giữ mạng cho ngươi, nhưng từ nay về sau, mỗi tháng ngươi sẽ phải chịu nỗi đ/au như vạn tiễn xuyên tâm, sống không bằng ch*t.”
Đôi mắt Đàn Ngọc Kiều trợn trừng, đi/ên cuồ/ng lao vào song sắt.
“Tạ Sơ Đồng! Đồ đ/ộc phụ nhà ngươi! Ngươi không được ch*t tử tế đâu!”
Ta nhìn khuôn mặt vặn vẹo của ả, trong lòng không một chút gợn sóng.
“So với th/ủ đo/ạn ngươi ch/ôn sống con gái ta, ta đã rất nhân từ rồi.”
Ta xoay người chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã!” Đàn Ngọc Kiều đột nhiên gọi gi/ật lại, ánh mắt lộ ra vẻ đi/ên cuồ/ng q/uỷ dị.
“Tạ Sơ Đồng, ngươi tưởng mình thắng rồi sao? Ngươi tưởng Lý Thừa Đình thực sự chỉ sợ nhà họ Tạ các ngươi tạo phản thôi ư?”
Ta dừng bước, không quay đầu lại.
“Nghi ý ngươi là gì?”
“Ha ha ha...” Đàn Ngọc Kiều cười lớn.
“N ngươi tưởng cỗ cương thi hài nhi đó thực sự là ta tìm từ bên ngoài về sao? Ngươi ngây thơ quá! Cỗ cương thi đó là do chính tay Lý Thừa Đình đào từ hoàng lăng lên! Đó là đệ đệ ruột th!t ch*t yểu của hắn! Hắn dùng Tử Mẫu Liên Tâm cổ căn bản không phải để gi*t con gái ngươi, mà là để mượn mạng con gái ngươi, phục sinh cái x/ác ch*t đó!”
Lời của Đàn Ngọc Kiều khiến ta đứng ch*t trân tại chỗ.
“Ngươi nói cái gì?” Ta quay phắt lại, nhìn chằm chằm ả.
Đàn Ngọc Kiều cười đến rơi cả nước mắt, mặt đầy đi/ên lo/ạn.
“Sao nào? Truyền nhân Phục Hy cũng có lúc không tính ra được sao? Tiên đế năm xưa sủng ái nhất không phải mẹ đẻ của Lý Thừa Đình, mà là Nhu phi! Đứa trẻ Nhu phi sinh ra vốn có dị đồng, được Khâm Thiên Giám đoán là có tướng đế vương. Đáng tiếc, đứa trẻ đó mới đầy tháng đã ch*t yểu. Sau khi Lý Thừa Đình đăng cơ, đêm đêm đều mơ thấy cái x/ác ch*t đó đòi mạng. Có yêu đạo bảo hắn, chỉ cần dùng thuần dương chi khí của huyết mạch chí thân, cộng thêm khí vận của truyền nhân Phục Hy, là có thể khiến cái x/ác đó thay hắn cản tai kiếp! Con gái ngươi, ngay từ khoảnh khắc chào đời, đã là vật tế thần mà hắn chọn sẵn!”
Toàn thân ta lạnh buốt, đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Thì ra là vậy.
Thảo nào trên người cỗ cương thi đó lại mang nặng long khí hoàng gia đến thế.
Thảo nào khi thấy cương thi phát đi/ên, phản ứng đầu tiên của Lý Thừa Đình không phải là bỏ chạy, mà là ra lệnh b/ắn gi*t.
Hắn căn bản không phải muốn gi*t cương thi, hắn là muốn hủy thi diệt tích!
“Lý... Thừa... Đình!” Ta nghiến răng nghiến lợi thốt ra cái tên này.
Ta tưởng hắn chỉ kiêng dè nhà họ Tạ, chỉ là kẻ ích kỷ lạnh lùng. Không ngờ, hắn lại đi/ên cuồ/ng táng tận lương tâm đến mức này!
“Nương nương, đến giờ rồi.” Hồng Ngọc lo lắng giục giã bên ngoài.
Ta hít sâu một hơi, đ/è nén sát ý đang cuộn trào.
“Chúng ta đi.”
Ta không thèm để ý đến những lời đi/ên kh/ùng của Đàn Ngọc Kiều, xoay người bước ra khỏi thiên lao.
Ra khỏi cổng thành, ám vệ nhà họ Tạ đã tiếp ứng ở Thập Lý Đình. Ta ôm con gái lên xe ngựa, vén rèm cửa nhìn lại hoàng thành nguy nga mà mục nát lần cuối.
“Chủ tử, đại quân Bắc Địch đã áp sát Hàm Cốc Quan, lão tướng quân gửi thư tới, hỏi ý định tiếp theo của người.”
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 12
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook