Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảng ba tháng trước, tôi c/ứu cô gái bị bỏ th/uốc ở bar. Quá trình lằng nhằng, cuối cùng đ/á/nh nhau với lũ c/ôn đ/ồ làm vỡ đồ đạc. Bị thương đầy người, đầu vỡ vì chai rư/ợu.
Khi ngất đi vì mất m/áu, có người đỡ tôi vào lòng. Lúc mơ màng, tôi kịp nhận ra chiếc đồng hồ xa xỉ trên cổ tay đối phương.
Tỉnh dậy trong viện, bạn cùng phòng kể đã có người trả viện phí và bồi thường bar.
Bọn c/ôn đ/ồ bị tạm giam. Nhưng chủ nhân chiếc đồng hồ biến mất không dấu vết. Tôi điều tra nhiều nơi nhưng chẳng ai sở hữu chiếc đồng hồ ấy.
Cuối tuần, cả phòng về quê, chỉ mình tôi ở lại. Đang định xem phim thì điện thoại nhận tin.
[Phó Văn Thanh: Quần áo anh giặt rồi, tối nay qua lấy không?]
Tôi chợt nhớ hôm say được anh thay đồ, vẫn chưa cảm ơn.
Tranh thủ cơ hội, tôi nhắn [Sẽ qua] rồi m/ua hoa quả tới địa chỉ anh đưa.
Phó Văn Thanh mở cửa trong tạp dề. Anh đang nấu ăn: "Ở lại dùng cơm đi."
Tôi đồng ý ngay vì tư tâm.
Căn hộ một phòng của anh tuy nhỏ nhưng ấm cúng. Nhìn bóng lưng cao lớn trong bếp, tôi thấy anh hơi khép nép. Mâm cơm thơm phức khiến tôi thèm thuồng.
Anh bưng cơm hỏi: "Uống rư/ợu không?"
Ký ức tối hôm ấy hiện về, tôi vội từ chối: "Thôi thôi."
Anh mỉm cười: "Không sao, lần này chỉ có mình tôi thôi."
Mặt tôi đỏ bừng.
Cuối cùng tôi cũng nhấp vài ngụm rư/ợu nhỏ, nhưng không dám uống nhiều.
Sau khi dọn dẹp bát đĩa, chúng tôi dựa vào lan can ban công hóng gió cho thức ăn tiêu hóa.
Dưới ánh đèn xa xa, tôi thấy gương mặt nghiêng của Phó Văn Thanh in rõ từng đường nét.
Lúc này không phải lên lớp, anh không đeo kính nên vẻ đẹp ấy hiện nguyên hình, thẳng thừng đ/ập vào mắt tôi.
"Xem gì thế?" Anh quay sang cười với tôi.
Tim tôi đ/ập thình thịch một nhịp.
Nụ cười của Phó Văn Thanh trước đám đông vốn khác xa lúc này. Ở lớp, dù có cười thì giáo sư Phó vẫn toát lên vẻ cao sang khó tiếp cận.
Không biết có phải ảo giác không, tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn tôi ấm áp lạ thường.
"Em... em phải về rồi."
Nói xong tôi chỉ muốn đ/ấm mình - đây là cơ hội được ở riêng với giáo sư mà lại bỏ chạy?
May thay anh đã giữ tôi lại: "Không ở thêm chút nữa?"
"Em..."
Mái tóc lại bị bàn tay kia xoa rối. Phó Văn Thanh cúi xuống hỏi: "Em vẫn nhớ chuyện tối hôm đó à?"
Còn hơn thế… Tới lúc ch*t tôi cũng không quên cảnh mình ôm chân đàn ông khóc lóc van xin "chồng ơi đừng đi". Chỉ nghĩ lại thôi đã thấy cuộc đời u ám.
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook