Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1
Gặp lại Cố Lân là tình huống nằm ngoài dự liệu của tôi.
Nửa đêm con trai sốt cao không lùi, tôi bế thằng bé lao thẳng vào phòng khám nhi.
Ngay khoảnh khắc bước vào phòng khám.
Vị bác sĩ chủ trị ngẩng đầu lên, chạm mắt với tôi.
Đường nét góc cạnh lạnh lùng trên mi tâm và khóe môi của người đàn ông trong ký ức, cùng ánh mắt sâu thẳm phẳng lặng ấy đ.á.n.h thẳng vào nỗi sợ hãi tận sâu trong linh h/ồn tôi.
Nhìn thấy tôi, ngòi bút của hắn hơi khựng lại.
M/áu trong người tôi như chảy ngược, gần như nghẹt thở.
Ngay sau đó, hắn lại cúi đầu tiếp tục viết.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Tôi ôm ch/ặt con trai, quay người muốn bỏ chạy.
"Ba ơi... con khó chịu..."
Giọng nói non nớt yếu ớt của con trai trong nháy mắt kéo lý trí của tôi về lại.
Tôi theo bản năng kéo khẩu trang lên cao một chút, tựa như làm vậy sẽ có thêm một lớp vỏ bọc bảo vệ.
Trong lòng thầm cầu nguyện Cố Lân không nhận ra tôi.
Nhưng rõ ràng, tôi đã lầm.
2
Cố Lân cúi đầu viết xong b/ệnh án của b/ệnh nhân trước, đậy nắp bút lại, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Ánh mắt hắn lướt qua con trai trong n.g.ự.c tôi, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi.
Ánh nhìn mang theo sự dò xét sắc lẹm, dường như đã phát hiện ra điều gì.
Con trai có ba phần giống hắn, bảy phần giống tôi.
Tôi cảm thấy toàn bộ m.á.u huyết trong người trào cả lên đỉnh đầu, rồi lại rút sạch trong chớp mắt, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xươ/ng.
Hắn nhận ra tôi rồi sao?
Nhận thức này khiến bước chân tôi mềm nhũn, suýt nữa ôm không vững con trai.
"Đứa bé khó chịu ở đâu?"
Hắn đột nhiên lên tiếng, giọng nói bình tĩnh và hờ hững, âm điệu không có lấy một gợn sóng dư thừa.
"Sốt... sốt cao, ho nữa."
Tôi cố hết sức kìm nén, nhưng giọng nói vẫn để lộ ra một tia r/un r/ẩy.
Cố Lân đứng dậy, cầm lấy ống nghe.
Hắn lại cao hơn trước rồi, hiện tại đã cao hơn tôi gần một cái đầu.
Cố Lân từng bước đi về phía tôi, dưới ánh đèn, bóng của hắn theo mỗi bước chân xích lại gần mà từ từ kéo dài ra.
Cuối cùng dễ dàng nuốt trọn lấy tôi.
Hơi thở lạnh lẽo quen thuộc hòa lẫn với mùi t.h.u.ố.c sát trùng đầy áp bách ập tới.
Sự nguy hiểm khiến tôi theo bản năng lùi lại nửa bước, sống lưng suýt va vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Động tác né tránh lộ liễu này của tôi dường như lại làm hắn thích thú.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt duy nhất lộ ra của tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ.
Giống hệt vẻ trêu tức của người thợ săn khi nhìn thấy con mồi vùng vẫy vô ích.
Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, c.ắ.n ch/ặt răng sau lớp khẩu trang, quay mặt đi né tránh ánh nhìn của hắn.
Hắn không để tâm đến sự chùn bước của tôi, cứ theo quy trình mà áp ống nghe lên n.g.ự.c con trai.
Khi hắn cúi người xuống, cổ tay chỉ cách cằm tôi vài centimet.
Mùi hương tuyết tùng vương trên cổ tay hắn xộc vào khoang mũi tôi.
Một mùi hương thoang thoảng, trầm ổn.
Tôi cũng từng vô cùng mê mẩn sự bình yên mà mùi hương này mang lại.
Thế nhưng giờ đây, nó lại khiến dạ dày tôi cuộn lên từng cơn xót xa buồn nôn.
3
Ống nghe lạnh lẽo, con trai vì khó chịu mà mơ màng cựa quậy hừ hừ trong n.g.ự.c tôi, bàn tay nhỏ bé vung vẩy vài cái.
"Đừng nhúc nhích."
Giọng Cố Lân trầm thấp, ngữ khí không tính là nặng nề, nhưng lại mang theo một loại uy quyền bẩm sinh không thể chối từ.
Hắn vươn tay còn lại ra, những ngón tay từng học piano thon dài, khớp xươ/ng rõ ràng, dễ dàng nắm lấy cổ tay nhỏ bé đang khua khoắng của con trai.
Động tác thành thạo và chuẩn x/ác, mang theo một cảm giác kh/ống ch/ế tuyệt đối.
Tôi nhìn cánh tay nhỏ xíu của con trai bị hắn giam hãm, trái tim như bị một bàn tay bóp ch/ặt, đến hít thở cũng trở nên khó khăn.
Hắn không thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục nghe tim phổi: "Tuổi?"
"Hai tuổi... hai tuổi rưỡi."
Tôi điều chỉnh nhịp thở rồi trả lời, cố tình lảng tránh thời gian cụ thể, tim đ/ập lo/ạn nhịp.
"Hai tuổi rưỡi?" Hắn nhấc mắt lên, trong đáy mắt lạnh lẽo như sương giá, "Trông có vẻ nhỏ bé hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa."
Lòng bàn tay tôi rịn đầy mồ hôi lạnh, ngay cả khẩu trang cũng hơi ướt mồ hôi.
Khám xong, hắn đứng thẳng người lùi về bên bàn, một bên dùng cồn sát trùng lau tay, một bên giả vờ như bâng quơ ném xuống một quả b.o.m n/ổ chậm.
"Mẹ đứa bé đâu?"
4
Cố Lân cười đầy ẩn ý: "Rất hiếm khi có người cha nào nửa đêm nửa hôm lại đưa con đi khám b/ệnh thế này."
Hơi thở tôi ngưng trệ, cứng đờ tại chỗ, nỗi sợ hãi vô bờ bến bủa vây lấy tôi.
Hắn biết rồi sao?
Hắn đang thăm dò tôi?
Sự hoảng lo/ạn như dây leo siết ch/ặt lấy cổ họng, tôi nghe thấy tiếng hít thở nặng nề trầm đục của chính mình giấu sau lớp khẩu trang.
Thấy tôi không trả lời, Cố Lân ngồi lại vào ghế, bắt đầu gõ bàn phím.
"Đứa bé bị viêm phổi cấp tính, có vài b/ệnh sử di truyền cần được x/ác nhận, bên nhà mẹ đứa bé có tiền sử b/ệnh di truyền nào không?"
Đầu ngón tay thon dài của hắn gõ lên bàn phím, phát ra tiếng lạch cạch giòn giã và đều đặn, mỗi một nhịp đều như gõ thẳng vào dây th/ần ki/nh đang căng như dây đàn của tôi.
Tôi bất giác ôm ch/ặt lấy cơ thể nóng hầm hập của con trai, cố tỏ ra bình tĩnh trả lời: "Không... không có."
Cố Lân khựng lại một chút, ngẩng đầu lên nhìn tôi.
"Vậy sao?"
Trong giọng điệu mang theo sự cợt nhả lạnh lẽo.
Tôi c.ắ.n răng gật đầu.
Cố Lân không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chú gõ bàn phím.
Sau đó, hắn thong thả xếp gọn lại các tờ hóa đơn và phiếu xét nghiệm vừa in ra, ung dung đưa về phía tôi.
Tôi cứng đờ vươn tay ra, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tôi sắp chạm vào tờ phiếu, tay hắn lại khẽ rụt về sau nửa tấc.
Chương 11
8
11
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook