Nhân Viên Này Lạ Lắm

Nhân Viên Này Lạ Lắm

Chương 10

14/07/2025 16:55

Triều Vỹ đang đứng nhìn, thì bị giọng lạnh nhưng yếu xìu gọi tên: “An Triều Vỹ... ở lại.”

Cậu tròn mắt: “Em... em hả? Em không biết y tế gì đâu nha, trừ khi anh cần người đắp chăn kể chuyện ngủ thì em được.”

Khương Hàn Dật thều thào: “Cậu ồn ào nhưng... dễ chịu. Ở lại.”

Mọi người quay sang nhìn cậu đầy ngạc nhiên lẫn... ganh tị nhẹ.

Trợ lý gật đầu: “Vậy tôi về trước. Cậu chăm sếp cẩn thận, đừng... giở trò gì.”

Triều Vỹ giơ tay thề: “Em chỉ giở trò khi được cho phép.”

10 giờ sáng – phòng resort

Triều Vỹ đắp khăn ấm cho sếp, rồi ngồi xếp bằng dưới sàn, nghiêm túc như đang làm “thủ tục cầu sức khỏe”.

Sếp nằm trên giường, mắt lim dim, trán đỏ bừng.

“Sếp nè, anh thấy sao rồi? Em đắp khăn này là học trong phim đó, chuẩn không cần chỉnh.”

“Cậu... nói nhiều gh/ê.” – Giọng Khương Hàn Dật khàn khàn, nhưng không khó chịu như mọi khi.

“Ừa, vậy em im.”

5 giây sau.

“Sếp ngủ chưa?”

“Chưa.”

“Vậy em kể chuyện cho nghe nha?”

“Cậu im không nổi 5 phút đúng không?”

“Em đang chăm người b/ệnh mà, phải có... tình cảm mới nhanh khỏi chứ.”

Khương Hàn Dật cười nhẹ, mắt vẫn nhắm.

Triều Vỹ ngẩn người.

“Sếp... cười rồi đó nha? Ghi vào sử sách được chưa?”

Một lúc sau, cậu nghe giọng sếp, rất khẽ, rất... thật lòng: “Cậu... giống ánh sáng.”

Triều Vỹ sững người.

“Kỳ lạ thật. Tôi tưởng mình chỉ chịu được những thứ im lặng, gọn gàng, sạch sẽ... Nhưng lại thấy yên ổn khi có cậu ở đây.”

“Cậu làm tôi không muốn cô đơn nữa.”

Triều Vỹ nghẹn họng. Lồng ng/ực như có bông n/ổ tung.

“Sếp... đang nói thật đó hả?”

Khương Hàn Dật hé mắt, nhìn cậu, môi cong nhẹ.

“Tôi đang sốt. Nhưng không đi/ên.”

Cậu đỏ mặt, gãi đầu, cố phá không khí: “Ờm... vậy em hỏi thiệt, nếu sau này em thiệt sự... không phải nhân viên nữa, anh có... giữ em lại không?”

“Nếu cậu đi, tôi sẽ đuổi theo.”

Buổi chiều hôm đó

Triều Vỹ ngồi bên cạnh sếp, vừa bóp th/uốc cảm, vừa cười ngốc.

[Hệ thống: Độ thiện cảm Khương Hàn Dật: 9 → 13]

[Chỉ số bị đuổi: 25% → 5%]

[Kích hoạt: Mở khóa cấp độ "Không Muốn Xa Cậu".]

Cậu mở nhật ký hệ thống:

“Ngày thứ sáu:

– Chăm người b/ệnh, người ta lỡ miệng nói thiệt.

– Sếp bảo em giống ánh sáng.

– Còn bảo sẽ giữ em lại nếu em định rời đi.

Em biết anh chưa nói yêu. Nhưng em nghe ra rồi: Anh muốn em ở cạnh.”

Tuần mới, TAS Media lại nhộn nhịp như chưa từng có “sự cố giường đôi ở resort”.

An Triều Vỹ vẫn đi làm đúng giờ, mang cà phê cho cả phòng, miệng cười toe: “Sáng nắng vàng, chiều cà phê, đêm em về... nhớ sếp.”

Đồng nghiệp nhìn cậu như nhìn nhân vật tự buff tình tiết yêu đương cho bản thân.

Riêng Khương Hàn Dật – vẫn lạnh lùng, đi làm đúng giờ, quần áo chỉnh chu, nhưng từ dạo ốm về... hay nhìn một hướng duy nhất: hướng bàn Triều Vỹ.

Danh sách chương

5 chương
14/07/2025 21:59
0
14/07/2025 16:55
0
14/07/2025 16:55
0
14/07/2025 22:00
0
14/07/2025 16:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Thay chị gái song sinh livestream, tôi bẻ cong cả cộng đồng mạng

Chương 23

4 phút

Tôi Trộm Nhầm Đại Boss Kinh Dị, Còn Ngủ Với Hắn Suốt Một Năm

Chương 12

11 phút

Hoàng huynh chê ta lắm lời, liền ban hôn ta cho kẻ vô dụng nhất kinh thành

Chương 9

19 phút

Bạn trai vừa tán một tháng, hóa ra là sếp của anh trai tôi

Chương 12

21 phút

Sau khi con dâu tương lai coi tôi là mẹ chồng độc ác, tôi thu hồi căn hộ chục tỷ để thành toàn cho sự thanh cao của nó

Chương 11

33 phút

Nhường năm căn nhà học khu cho em trai, anh cả ký tên xong chỉ nói bốn chữ: Không muốn tranh nữa

Chương 13

40 phút

Dưới nắng ấm, hoa nở rộ

Chương 8

44 phút

Mồi Lửa

Chương 12

49 phút
Bình luận
Báo chương xấu