Hà Húc chỉ tay vào tôi:
"Mẹ ơi! Chắc chắn do Hà Thanh Thanh nói bậy. Miệng nó là miệng quạ, nói gì là ứng nghiệm nấy!"
Mẹ tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh:
"Mày muốn bà ngoại xuống suối vàng cũng không yên ổn sao?"
Bà trợn mắt nghiến răng, như thể tôi mới là kẻ có tội.
Dân làng đồng loạt lảng tránh tôi.
Có người nhắc chuyện đàn gà nhà em gái trưởng thôn:
"Hồi đàn gà nhà ấy ch*t hàng loạt, Hà Thanh Thanh từng bảo 'lũ gà ồn quá, ch*t sạch cho rảnh'".
"Trời ơi miệng lưỡi đ/ộc địa thế! Đúng là miệng quạ!"
Những kẻ từng ủng hộ họ Ngô giờ run sợ.
Mưa giông ngoài cửa dần tạnh.
Mẹ tôi nở nụ cười nhạt, phủi đất trên người:
"Bà ngoại đã tha thứ cho mẹ. Tối nay mẹ dẫn Hà Húc về Thâm Quyến, việc hậu sự mày tự lo."
"Bà nuôi mày tám năm, đền đáp chút đi."
Tôi không hiểu sao người hiền như bà lại sinh ra đứa con bất hiếu này.
"Mẹ vui hơi sớm. Con đã bảo, không ai được rời khỏi làng này."
Mấy kẻ vừa chê tôi "miệng đ/ộc" thấy mưa tạnh lại lên m/áu liều:
"Mưa giông tháng sáu bất chợt không có gì lạ đâu!"
Bình luận
Bình luận Facebook