Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chó con sẽ không phản bội
- Chương 4
Lời Cố Tẫn khiến tôi ngẩn ngơ.
Tôi không để ý đến sự tức gi/ận trong giọng điệu của hắn, chỉ băn khoăn làm sao hắn nhận ra tôi.
“Tôi tưởng cậu theo trai bỏ trốn để hưởng phúc rồi chứ? Sao? Thằng đó nghèo đến mức không nuôi nổi cậu, phải để cậu b/án thân ki/ếm tiền à?”
B/án thân?
Câu này nghe sao vừa sai lại vừa đúng.
“Cùng anh đ/ấm bốc thì giống b/án thân chỗ nào?”
Vừa dứt lời, Cố Tẫn đã xoay mạnh người tôi lại.
Nắm đ/ấm hắn lướt qua mặt tôi, đ/ập mạnh vào tường.
Cố Tẫn mắt đỏ ngầu, ánh nhìn như muốn xuyên thấu tôi: “Cậu tưởng tôi đang đùa sao?”
Nhận ra tình hình nghiêm trọng, tôi đứng thẳng người.
Chợt nhớ mình đang trần truồng, vội đưa hai tay che trước ng/ực.
Cố Tẫn nhếch mép cười nhạo: “Có gì mà che đậy, cơ thể cậu, tôi sờ nắn đủ cả rồi.”
“Sờ là sờ, nhìn là nhìn, khác nhau hoàn toàn.” Tôi vô thức cãi lại.
Nếu là trước kia, Cố Tẫn đã mắ/ng ch/ửi tôi.
Nhưng lúc này, hắn chỉ đờ đẫn nhìn.
Bàn tay hắn buông thõng khỏi vai tôi.
Nhìn vẻ tiêu điều của hắn, tôi biết mình lỡ lời.
Đang định nói gì đó xoa dịu thì điện thoại trong túi thể thao reo lên.
Tôi ngượng ngùng bước qua nghe máy.
“Alo, có phải anh Lê Kỳ không? Con trai anh đi lạc, đang ở đồn cảnh sát Tung Sơn, mời anh đến đón.”
“Cái gì?!” Giọng tôi vang vọng trong phòng thay đồ.
Liếc tr/ộm Cố Tẫn, ánh mắt vô tình chạm nhau.
Hắn vội vàng quay đi.
Đầu dây bên kia vọng ra giọng Lê Tiểu Dã: “Bố ơi, Tiểu Thất chạy ra đường, con đuổi theo nên bị lạc.”
Tiểu Thất là chú chó Golden hiền lành.
Tôi thở dài ngao ngán: “Con đợi bố nhé bảo bối, bố qua đón ngay.”
Vừa dứt lời, tiếng đổ vỡ vang lên sau lưng.
Quay lại thì thấy Cố Tẫn làm đổ cả dãy lọ dưỡng da.
Tôi vội mặc quần áo, bước đến trước mặt hắn: “Hôm nay đến đây thôi, tôi về trước.”
Cố Tẫn quay lưng, im lặng.
Hắn vẫn thế, kh/inh thường tất cả.
Tôi cũng chẳng bận tâm, xách đồ rời đi.
Nhưng tôi đá/nh giá thấp sự hẻo lánh của khuôn viên nhà họ Cố.
Đứng trước cổng 20 phút vẫn không bắt được taxi.
Đang cuống cuồ/ng thì cổng lớn từ từ mở ra.
Chiếc xe thể thao màu đỏ chói dừng lại trước mặt.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra Cố Tẫn với cặp kính đen: “Lên xe.”
Giọng lạnh như băng.
Tôi vội từ chối: “Ông chủ Cố, không cần đâu ạ.”
Mặt hắn tối sầm, ngay cả qua lớp kính đen, tôi vẫn cảm nhận được sự bực dọc của hắn: “Tôi bảo, cút lên xe.”
Phản xạ từ những năm bị hắn sai khiến trỗi dậy.
Tôi đành leo lên.
Vào xe, hắn hỏi: “Đi đâu?”
Giọng điệu bình thản như chuyện ở phòng thay đồ chưa từng xảy ra.
“Đồn cảnh sát Tung Sơn…”
Cố Tẫn gi/ật mình, sau đó nở nụ cười kh/inh bỉ: “Để tôi xem là cái thứ gì, đáng để cậu 4 năm trước bỏ trốn đi theo.”
Đúng lúc em trai tôi nhắn tin hỏi thăm Tiểu Dã, tôi không để ý lời hắn nói: “Anh vừa nói gì cơ?”
Quay sang liền thấy Cố Tẫn nghiến ch/ặt răng, ánh mắt bất mãn.
Hắn im lặng đạp ga hết cỡ.
Suốt quãng đường dài đến đồn cảnh sát, không khí trong xe rất ngột ngạt.
Để phá vỡ sự im lặng, tôi hỏi: “Mắt anh khỏi từ khi nào?”
Cố Tẫn nắm ch/ặt vô lăng, cười lạnh: “Cậu còn biết quan tâm à?”
Thôi ch*t, im đi Lê Kỳ.
Tôi cười gượng quay ra cửa sổ.
Bầu không khí yên lặng kỳ quái bị phá vỡ bởi giọng nói chùng xuống của Cố Tẫn: “Biến mất không nói một lời, cậu có biết tôi từng tìm cậu khắp nơi không?”
“Hả?” Tôi sửng sốt.
Nhưng hắn không nói gì thêm.
Suốt đường đi, tôi liếc nhìn hắn qua khóe mắt.
4 năm trôi qua, gương mặt hắn vẫn không một nếp nhăn.
Lần cuối nhìn hắn như thế này là trong tiệc sinh nhật anh trai hắn.
Hồi đó, một Omega theo anh hắn lâu năm mang giấy khám th/ai đến nhà.
Cố Nhiên bắt cô ta ph/á th/ai.
Hai người cãi nhau dữ dội ngoài vườn.
Cố Tẫn và tôi đứng trên ban công tầng 2 nghe lén.
Hắn lạnh lùng chế nhạo: “Sao anh tôi có thể để loại Omega cấp thấp như cô ta sinh con cho mình được? Là tôi, tôi cũng chẳng thèm liếc mắt.”
Lúc đó tôi hơi say, buột miệng nói: “Thiếu gia, anh làm gì có mắt mà liếc.”
Cố Tẫn đ/á tôi một cái.
Tôi né vội, rồi nghiêng người nhìn hắn, ánh trăng xanh bạc phủ lên gương mặt hoàn hảo: “Thế nếu là thiếu gia thì sao?”
“Thì sao cái gì?”
“Gặp người không môn đăng hộ đối... Thiếu gia có cho họ ở lại bên mình không?”
Cố Tẫn cười khẩy: “Tôi không bao giờ tự rước rắc rối vào thân. Không cùng đẳng cấp, còn không đủ tư cách lại gần.”
Thế nên sau khi Cố Tẫn mất kiểm soát trong kỳ mẫn cảm, phát hiện mình mang th/ai con hắn, tôi đã cuốn gói chạy mất.
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook