Đã Lâu Không Gặp

Đã Lâu Không Gặp

Chương 4

18/09/2026 15:41

Tôi ngoan ngoãn hẳn.

Vô cùng ngoan ngoãn.

Thậm chí tôi còn ngồi thẳng lưng, không dám nhúc nhích.

05

Sự ngoan ngoãn này, được duy trì đến tận nhà của Lâm Thê Trì.

Lần này thì không thể ngoan nổi nữa rồi.

Tôi sâu sắc nhận ra một điều: có lẽ rất nhiều bác sĩ đều mắc b/ệnh sạch sẽ.

Nhà của Lâm Thê Trì quá sạch sẽ.

Bất cứ thứ gì cũng được bày biện cực kỳ ngăn nắp, hiển nhiên là chủ nhân của chúng đã vô cùng dụng tâm thu dọn.

"Bác sĩ Lâm, cảm ơn anh hôm nay đã giúp tôi, bây giờ tôi không sao nữa rồi, tôi đi trước được không?"

"Ăn gì chưa?" Lâm Thê Trì đột ngột hỏi.

Nghe nhắc vậy, tôi mới thấy đói thật, nhưng tôi lại gật đầu ngay tắp lự: "Tôi ăn rồi."

Anh ấy bật cười: "Hà Ưu, vẻ mặt lúc cậu nói dối, thực sự rất khó coi đấy."

Anh ấy chẳng để tâm đến phản ứng của tôi: "Ngồi xuống đợi tôi một lát, ăn mì được không?"

Tôi gật đầu, cuối cùng vẫn chọn cách lết đoạn đường ngắn nhất để đến chiếc ghế ăn.

Mông chỉ dám nhấp nhổm chiếm một phần ba diện tích mặt ghế.

Anh ấy liếc nhìn tôi: "Cậu sống mệt mỏi như vậy sao? Thả lỏng đi, tựa vào lưng ghế cũng không sao đâu."

Nhìn cái nhà bếp được anh lau chùi đến độ sáng loáng, tôi dứt khoát nói thật: "Hồi ở b/ệnh viện t/âm th/ần, tôi luôn giữ thói quen như vậy."

Dường như anh ấy chẳng hề nghe thấy mấy chữ "b/ệnh viện t/âm th/ần", vẫn tiếp tục hỏi tôi: "Thích vị gì?"

Tôi sững sờ.

Anh ấy đang cầm giơ lên đủ loại mì gói ngũ sắc rực rỡ.

Tôi buột miệng: "Bác sĩ cũng ăn mì gói sao?"

Anh ấy nhìn tôi cười: "Bác sĩ cũng là người mà, bác sĩ bận lắm, bình thường thì gọi đồ ăn ngoài, tôi không biết nấu nướng nên ăn mì gói là tiết kiệm thời gian nhất."

"Nhà anh có rau không? Nếu anh không chê, tôi có thể nấu mì cho anh ăn."

Coi như để trả ơn anh ấy đã mang tôi thoát khỏi Thẩm Quyện.

"Tại sao tôi phải chê chứ?"

Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Thẩm Niệm - em gái của Thẩm Quyện, cô ta chỉ thẳng mặt tôi ch/ửi rủa: "Anh trai tao kinh t/ởm đàn ông đến mức nào mày biết không? Một kẻ dơ bẩn như mày, tại sao cứ bám lấy anh tao? Người ta lại tưởng anh tao cũng bị b/ệnh t/âm th/ần đấy."

Ngón tay tôi bấm ch/ặt đùi đến phát đ/au: "Họ đều bảo tôi không sạch sẽ."

"Cậu cũng nghĩ vậy sao?"

Tôi lắc đầu: "Chỉ là họ không tin mà thôi."

Bởi vì biết bản thân thích đàn ông, nên tôi chưa bao giờ bộc lộ điều đó trước mặt bất kỳ ai, thậm chí còn chưa từng hẹn hò với người bạn trai nào.

Đến mức khi Thẩm Quyện đón tôi ra, tôi đã ngỡ đó chính là tình yêu.

"Cậu biết nấu món gì?" Anh ấy đã bước đến trước tủ lạnh của mình: "Chỉ có trứng gà, rau xanh, th!t nạc và mấy thứ linh tinh thôi."

Tôi lại hỏi thêm lần nữa: "Dường như bác sĩ Lâm hơi mắc b/ệnh sạch sẽ, tôi nấu thật sự ổn chứ?"

"Tôi chỉ ưa sạch sẽ hơn chút thôi." Anh ấy đính chính: "Nhưng bình thường tôi vẫn ăn đồ gọi ngoài, biết đâu người ta còn dùng gián làm gia vị cũng nên, cậu nghĩ nhiều rồi."

Một câu lấy gián làm gia vị, khiến tôi có chút thẫn thờ.

Tay nghề nấu nướng của tôi đã mai một đi nhiều.

Khi bưng bát mì nước nấu cùng rau xanh, trứng gà và th!t băm lên, tôi lấy đũa cho anh ấy, còn tôi thì dùng thìa.

"Cậu ăn mì bằng thìa sao?"

"Trong b/ệnh viện t/âm th/ần đều dùng thìa, nhất thời tôi chưa sửa lại được."

Không phải là chưa sửa lại được.

Lúc được Thẩm Quyện đón về, tôi đã từng đổi sang dùng đũa.

Chỉ là dạo này triệu chứng lại trở nặng rồi.

Tay r/un r/ẩy, không gắp nổi đồ ăn.

Thế là tôi lại dùng lại thìa.

"Cậu nấu mì ngon thật đấy." Lâm Thê Trì quả thực rất nể mặt, loáng cái đã ăn hết nửa bát.

"Vậy cảm ơn anh."

Nghĩ lại chỉ thấy bản thân mình thật ngốc.

Một năm sống cùng Thẩm Quyện.

Anh ta chưa bao giờ động vào những món tôi làm.

Tôi chỉ nghĩ do mình nấu quá khó ăn, nên luôn tìm mọi cách đổi mới thực đơn cho anh ta.

Anh ta hết tìm cớ thoái thác, thì cũng thi thoảng nếm thử một miếng rồi cau mày.

Nhưng tôi chưa bao giờ nhận ra nguyên nhân là vì người nấu ăn chính là tôi.

Anh ấy rất nhanh đã ăn xong bát mì, buông đũa xuống rồi hỏi tôi: "Anh rể cậu, hắn muốn đón cậu về sao?"

Bát mì tôi mới ăn được một nửa đã thấy đầy bụng: "Tôi sẽ không đi theo hắn đâu, vốn dĩ hắn rất gh/ét tôi, tôi không biết tại sao hắn lại muốn tôi quay về."

"Được."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, nhất thời không hiểu chữ "Được" này của anh ấy rốt cuộc có ý gì.

Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống.

Lâm Thê Trì lại lên tiếng: "Là một người đàn ông cao trên 1m8, tôi cảm thấy việc cậu không ăn hết bát mì này là vô trách nhiệm với cơ thể của chính mình đấy."

"Ăn mau đi, ăn xong tôi sẽ kiểm tra chân cho cậu rồi đưa cậu về. Nhớ một tuần sau đến b/ệnh viện tái khám."

Thực ra tôi khá sợ những người mặc áo blouse trắng.

Trong mắt tôi, lời họ nói chẳng khác nào thánh chỉ.

Lúc trước là vì không thể không nghe.

Hiện tại... lại cảm thấy nghe theo cũng đúng.

Ăn xong tôi liền đứng dậy, chuẩn bị chống nạng đi rửa bát.

Anh ấy gi/ật lấy cái bát từ tay tôi: "Tôi bị g/ãy tay à, mà phải cần một b/ệnh nhân làm việc nhà?"

Anh ấy lại nhắc nhở tôi:

"Hà Ưu, hãy coi bản thân mình là một con người đi."

06

Đêm nay.

Tôi ngủ vô cùng bất an.

Trong giấc mơ cái gì cũng có, chỉ trừ những nụ cười.

Mẹ quỳ trên mặt đất c/ầu x/in tôi chữa b/ệnh.

Bố ngồi đó hút hết điếu này đến điếu khác: "Nếu tao mà mắc u/ng t/hư phổi, đều là do mày chọc tức mà ra."

Chị gái cũng van xin tôi: "Chị sắp lấy chồng rồi, xin em đừng để người khác biết em thích đàn ông. Nhà họ rất có tiền, không thể mất mặt như vậy được. Xin em, đừng h/ủy ho/ại cái gia đình này."

Danh sách chương

3 chương
18/09/2026 15:41
0
18/09/2026 15:39
0
18/09/2026 15:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu