Tôi đã làm hỏng chuyện cho nên không cần ở lại nghĩa trang nữa, mà ở nhà đối mặt với trưởng làng cũng hơi khó xử, nên tôi đã trở về nhà bố mẹ.
Thấy tôi vào nhà, mẹ tôi hiếm khi lo lắng kéo tôi quay tròn một vòng.
“Vẫn tốt, không có bị thương, bị chạm gì.” Bà ta cầm tay áo lau bụi bặm trên mặt cho tôi: “Mấy nay vất vả cho con rồi, trước tiên vào nhà ăn chút gì đó đã.”
Viền mắt tôi cay cay, cầm lấy một cái màn thầu, lặng lẽ cắn ăn.
Mẹ tôi vỗ vỗ lưng tôi, đột nhiên đ/è thấp giọng nói: “Lần này nếu như Từ Đại Trị ch*t, con cũng đừng lo, mẹ sẽ tìm cho con một gia đình tốt hơn.”
Màn thầu trong miệng tôi trong nháy mắt đã không còn thơm ngon nữa.
Hóa ra bà ta lại có suy nghĩ này.
Nếu như Từ Đại Trị ch*t thì chính là nghiệt do anh ta tạo, không có chút liên quan gì đến nhà họ Lưu chúng tôi, đến khi đó lại gả tôi đi lần nữa thì bà ta vẫn có thể thu thêm một lần sính lễ.
Cổ họng tôi giống như bị nghẹn một khối chì, phải rất lâu sau tôi mới tìm lại được giọng nói: “Mẹ, lúc trước thầy Cố từng nói, nền tảng của con không tệ, cố gắng thêm chút nữa, ôn tập một năm, nói không chừng có thể thi đỗ đại học.”
Trong nháy mắt sắc mặt mẹ tôi thay đổi, hung dữ cấu mạnh vào người tôi.
“Cho mày học cấp ba là để nâng cao giá mày, học đại học cái gì, con gái ngoan ngoãn gả cho người ta cái gì cũng tốt hơn cả!” Bà ta càng x/ấu càng đ/ộc á/c: “Cấm học theo cái con điếm không cần mặt mũi Niệm Đệ kia, nghe vài lời phù phiếm của tên đàn ông buông thả đến từ thành phố đã bỏ chạy theo người ta, mặt của tao và bố mày cũng không biết giấu đi đâu cả!”
Tôi muốn nói thầy Cố không phải người đàn ông buông thả, thầy ấy tận tâm tận lực dạy dỗ những đứa trẻ trong làng đọc sách, những cô gái giấy người nhà đến học ké, thầy ấy cũng chưa từng tỏ ra gh/ét bỏ, còn cho chúng tôi sô cô la mang tới từ trong thành phố.
Chị gái tôi cũng không phải con điếm gì cả, chị ấy vừa dịu dàng vừa thông minh, vốn dĩ đã thi đỗ đại học 985, là bọn họ đã tà/n nh/ẫn c/ắt đ/ứt con đường rời khỏi làng của chị ấy.
Thầy Cố đưa chị ấy trốn khỏi nơi này, là vì muốn giúp chị ấy mở ra một cuộc đời thuộc về mình.
Nhưng tôi không dám.
Tôi không có dũng khí như chị gái, chỉ muốn sống cuộc sống một mẫu ba sào đất trước mặt, sợ hãi những trận đò/n roj t/àn b/ạo mỗi ngày của bố mẹ như chị ấy, tôi chỉ có thể nhát gan nghe theo sắp đặt.
Mẹ tôi thấy tôi tràn ngập sợ hãi, lúc này mới thả tay, sắc mặt cũng hòa dịu hơn: “Trưởng làng đã nói rồi, sinh được con trai sẽ cho nhà chúng ta thêm năm ngàn tệ, hôm trước hai đứa đã động phòng chưa? Cũng không biết có thể đậu th/ai hay không nữa, nếu như Từ Đại Trị còn sống quay về, mày phải tóm ch/ặt vào đấy, thật sự không được thì chúng ta cũng đi múc rư/ợu uống!”
Tôi nhớ tới trò lừa bịp trong đêm động phòng của mình kia, chột dạ gật đầu.
Bình luận
Bình luận Facebook