Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Một vài Alpha đang hăng m/áu thi đấu, tiện tay kéo áo lên lau mồ hôi.
Bạn cùng phòng thấy vậy, kéo tay tôi đầy kích động: “Trời ơi, không ngờ lớp trưởng lại có tám múi bụng!”
Nghe xong, tôi nghiêm túc nhìn qua, đếm từng khối.
Ồ, đúng là tám múi thật.
Tôi cúi đầu sờ bụng mình, vừa phẳng vừa mềm, lập tức càng thêm buồn, khẽ thở dài.
Tiếng reo hò bỗng lớn hơn.
Là Phí Hành Chi bước ra.
Cậu vốn luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Ngẩng đầu quét qua khán đài, ánh mắt dừng lại nơi tôi, thẳng thắn và nóng rực.
Đồ Alpha khốn nạn, còn có mặt nhìn tôi.
Tôi cố tình tránh ánh mắt ấy.
Đến khi trận đấu kết thúc, tôi đứng dậy định rời đi, lại bị Phí Hành Chi nắm ch/ặt cánh tay.
“Trừng Trừng, không được trốn tôi.”
“Tôi đâu có trốn cậu!”
Đối diện ánh mắt cậu, tôi bỗng thấy ấm ức, vành mắt dần cay xè.
Phí Hành Chi thấy vậy, đôi mắt vốn lạnh nhạt thoáng hiện chút hoảng hốt, cẩn thận nâng mặt tôi, giọng đầy xót xa:
“Bảo bối, sao thế?”
Tôi nghẹn ngào: “AO không nên thân mật. Cậu đã sắp liên hôn với người khác, thì đừng đến quấy rầy tôi nữa.”
Nghe vậy, khóe môi Phí Hành Chi cong lên.
“Gh/en rồi à?”
Gh/en cái đầu cậu ấy.
Ngay sau đó, tôi bị ôm ch/ặt vào lòng.
“Ngốc quá, đối tượng liên hôn là cậu, chỉ có thể là cậu.”
Tôi ngẩn người vài giây, tim co thắt dữ dội.
Nhưng Phí Hành Chi lại đổi đề tài, nghiến răng:
“Bụng người khác đẹp lắm sao?”
Hóa ra lúc tôi chăm chú đếm từng múi bụng của lớp trưởng, cậu đều nhìn thấy.
Mặt tôi vẫn còn đỏ, vội xua tay: “Không đẹp, không đẹp.”
Ánh mắt cậu dịu đi đôi chút, không cho tôi thêm cơ hội giải thích, kéo tay tôi lên xe.
Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang, tôi ngoan ngoãn đi theo.
Phí Hành Chi mở cửa xe, tôi ngồi vào ghế phụ.
Đến khi xe dừng, tôi mới hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
Alpha ghé sát tai tôi, khẽ nói: “Bảo bối, giờ hỏi có phải hơi muộn rồi không?”
Là căn hộ riêng của Phí Hành Chi.
Tôi không còn đường lui.
Cậu ép tôi vào góc tường, giam trong vòng tay.
Ánh trăng từ cửa sổ tràn vào căn phòng tối.
Mọi thứ như ngưng đọng, chỉ còn hai trái tim nóng bỏng không ngừng đ/ập, không ngừng tiến lại gần.
Hơi thở Phí Hành Chi dồn dập.
“Ở bên tôi nhé?”
Trong lòng tôi sớm đã dậy sóng, nói không rung động là giả.
Chương 8
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook